Nhiệm Vụ của Môn Đồ Đấng Christ – Phần 1

1,961 views

Nhấp vào nút play ►để nghe

Môn đồ của Đấng Christ

Trước hết, chúng ta hãy luận về tư cách, phẩm chất của một người sẽ đi ra thi hành nhiệm vụ môn đồ hóa muôn dân. Chúng ta đã biết, nếu không phải là một bác sĩ thì không thể nào đào tạo ra bác sĩ, không phải là một người thợ mộc thì không thể nào đào tạo ra thợ mộc. Cũng vậy, nếu không phải là một môn đồ của Chúa thì không thể nào đào tạo ra môn đồ của Chúa. Trước khi một người có thể đi ra và dạy dỗ hoặc môn đồ hóa muôn dân thì chính người ấy phải là một môn đồ của Đấng Christ. Nên nhớ, đây là nhiệm vụ Chúa giao phó cho các môn đồ của Ngài chứ không phải cho bất kỳ ai. Một người nghe đạo và tin đạo chưa hẳn đã là một môn đồ của Chúa. Qua ngụ ngôn gieo giống chúng ta biết có những người tin đạo nhưng sau đó bội đạo khi gặp thử thách, khó khăn, hoặc vì quá lo lắng về đời này, hoặc vì có lòng say mê của cải (Ma-thi-ơ 13, Mác 4, Lu-ca 8). Môn đồ của Chúa là người nghe và làm theo lời Chúa, vâng giữ tất cả những gì Chúa đã truyền dạy. Dầu vậy, cũng có nhiều môn đồ theo Chúa một thời gian rồi bỏ Chúa vì không chấp nhận sự giảng dạy của Ngài (Giăng 6:66).

Đọc Tiếp →

Share This:

Sự Thành Tín của Đức Chúa Trời

3,015 views

Nhấp vào nút play ►để nghe

Sự thành tín của Đức Chúa Trời

Trong nguyên tác của Thánh Kinh, “thành tín” có nghĩa là: vững chắc, thành thực, đáng tin cậy.

Đọc Tiếp →

Share This:

Cơ-đốc Nhân và Sự Chết

2,354 views

Nhấp vào nút play ►để nghe

Sự chết

Lần đầu tiên, sự chết được nhắc đến trong Thánh Kinh là bởi Đức Chúa Trời qua mệnh lệnh mà Ngài đã trực tiếp phán truyền cho A-đam:

“Giê-hô-va Đức Chúa Trời đem người ở vào cảnh vườn Ê-đen để trồng và giữ vườn. Rồi, Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán dạy rằng: Ngươi được tự do ăn hoa quả các thứ cây trong vườn; nhưng về cây biết điều thiện và điều ác thì chớ hề ăn đến; vì một mai ngươi ăn chắc sẽ chết.” (Sáng Thế Ký 2:15-17)

Sự chết, như vậy là hậu quả của sự không vâng lời Đức Chúa Trời. Sự chết có tính tàn phá, hủy diệt những công trình sáng tạo tốt lành của Đức Chúa Trời, mang lại đau khổ, mất mát, và Thánh Kinh gọi đó là “nọc” của sự chết (I Cô-rinh-tô 15:55, 56). Đức Chúa Trời không hề tạo nên sự chết, trái lại, sự chết là một trong những kẻ thù của Đức Chúa Trời (I Cô-rinh-tô 15:26). Sự chết do chính loài người tạo ra khi loài người chống nghịch Đức Chúa Trời. Nếu loài người luôn luôn vâng lời Đức Chúa Trời thì sự chết không thể xuất hiện.

Thánh Kinh phân tích sự chết của loài người thành hai giai đoạn:

– Giai đoạn 1: Khi hơi thở tắt đi, linh hồn rời khỏi thể xác, đó là sự chết thứ nhất:

“Ngươi sẽ làm đổ mồ hôi trán mới có mà ăn, cho đến ngày nào ngươi trở về đất, là nơi mà có ngươi ra; vì ngươi là bụi, ngươi sẽ trở về bụi.” (Sáng Thế Ký 3:19)

“Hơi thở tắt đi, loài người bèn trở về bụi đất mình; trong chánh ngày đó các mưu mô nó liền mất đi.” (Thi Thiên 146:4)

– Giai đoạn 2: Khi thể xác được gọi sống lại, ứng hầu trước tòa án lớn của Đức Chúa Trời, nhận lãnh hình phạt đời đời trong hỏa ngục, đó là sự chết thứ hai:

“Bấy giờ tôi thấy một tòa lớn và trắng cùng Đấng đương ngồi ở trên; trước mặt Ngài trời đất đều trốn hết, chẳng còn thấy chỗ nào cho nó nữa. Tôi thấy những kẻ chết, cả lớn và nhỏ, đứng trước tòa, và các sách thì mở ra. Cũng có mở một quyển sách khác nữa, là sách sự sống; những kẻ chết bị xử đoán tùy công việc mình làm, cứ như lời đã biên trong những sách ấy. Biển đem trả những người chết mình có. Mỗi người trong bọn đó bị xử đoán tùy công việc mình làm. Đoạn, Sự Chết và Âm phủ bị quăng xuống hồ lửa. Hồ lửa là sự chết thứ hai. Kẻ nào không được biên vào sách sự sống đều bị ném xuống hồ lửa.” (Khải Huyền 20:11-15)

“Còn những kẻ hèn nhát, kẻ chẳng tin, kẻ đáng gớm ghét, kẻ giết người, kẻ dâm loạn, kẻ phù phép, kẻ thờ thần tượng, và phàm kẻ nào nói dối, phần của chúng nó ở trong hồ có lửa và diêm cháy bừng bừng: đó là sự chết thứ hai.” (Khải Huyền 21:8).

Sự chết đến với một người như là dấu chứng người ấy đã vi phạm luật pháp của Đức Chúa Trời. Trong suốt lịch sử của loài người, “sự chết đã trải qua trên hết thảy mọi người vì mọi người đều đã phạm tội” (Rô-ma 5:12). Chúng ta nên chú ý đến hình thức quá khứ và tổng thể trong câu Thánh Kinh vừa đọc:

– Sự chết đã trải qua trên hết thảy mọi người

– Vì mọi người đều đã phạm tội

Điều đó có nghĩa là:

– Không có một người nào chưa từng phạm tội

– Cho nên, sự chết đã đến với tất cả mọi người

Mỗi người chúng ta là một tội nhân, chống nghịch Đức Chúa Trời. Chúng ta là tội nhân không phải vì những gì chúng ta làm nhưng vì khuynh hướng phạm tội ở trong chúng ta khiến cho chúng ta làm ra tội. Chúng ta mang lấy khuynh hướng phạm tội từ nơi tổ phụ của chúng ta, và Thánh Kinh đã bày tỏ lẽ thật này rất rõ ràng:

“Cho nên, như bởi một người mà tội lỗi vào trong thế gian, lại bởi tội lỗi mà có sự chết, thì sự chết đã trải qua trên hết thảy mọi người như vậy, vì mọi người đều phạm tội.” (Rô-ma 5:12)

Điều đó cũng giống như một đứa bé mới được sinh ra đã mắc chứng ghiền ma túy bởi vì cha mẹ của đứa bé ghiền ma túy chứ không phải vì đứa bé hút ma túy mới trở thành kẻ ghiền ma túy. Chúng ta được hoài thai trong tội lỗi, được sinh ra trong sự gian ác (Thi Thiên 51:5) cho nên, chúng ta được sinh ra trong sự chết, được sinh ra để chết, và trong khi chờ chết thì vẫn tiếp tục phạm tội.

 

Ân điển của Đức Chúa Trời

Cảm tạ Đức Chúa Trời vì sự thương xót vô bờ bến của Ngài đối với nhân loại. Mặc dù loài người phạm tội chống nghịch Chúa, mang lấy hậu quả là sự chết, nhưng Đức Chúa Trời đã ban cho loài người một giải pháp để được tha tội, được sạch tội, và được tái sinh, thoát khỏi sự chết mà vào trong sự sống đời đời. Sự thương xót đó của Đức Chúa Trời được gọi là ân điển. Ân điển là ơn thương xót ban cho kẻ không xứng đáng để nhận lãnh ơn thương xót đó. Thánh Kinh trình bày về ân điển ấy như sau:

“Vì Ðức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời.” (Giăng 3:16)

“Nhưng Đức Chúa Trời tỏ lòng yêu thương Ngài đối với chúng ta, khi chúng ta còn là người có tội, thì Đấng Christ vì chúng ta chịu chết.” (Rô-ma 5:8)

“Vì tiền công của tội lỗi là sự chết; nhưng sự ban cho của Đức Chúa Trời là sự sống đời đời trong Đức Chúa Jêsus Christ, Chúa chúng ta.” (Rô-ma 6:23)

Ân điển của Đức Chúa Trời chỉ có thể tiếp nhận bằng lòng ăn năn tội và đức tin vào trong Đấng Christ. Chúng ta không thể đánh đổi những việc làm công đức để có được ân điển ấy:

“Còn anh em đã chết vì lầm lỗi và tội ác mình, đều là những sự anh em xưa đã học đòi, theo thói quen đời nầy, vâng phục vua cầm quyền chốn không trung tức là thần hiện đương hành động trong các con bạn nghịch. Chúng ta hết thảy cũng đều ở trong số ấy, trước kia sống theo tư dục xác thịt mình, làm trọn các sự ham mê của xác thịt và ý tưởng chúng ta, tự nhiên làm con của sự thạnh nộ, cũng như mọi người khác.

Nhưng Đức Chúa Trời, là Đấng giàu lòng thương xót, vì cớ lòng yêu thương lớn Ngài đem mà yêu chúng ta, nên đang khi chúng ta chết vì tội mình, thì Ngài làm cho chúng ta sống với Đấng Christ, ấy là nhờ ân điển mà anh em được cứu, và Ngài làm cho chúng ta đồng sống lại và đồng ngồi trong các nơi trên trời trong Đức Chúa Jêsus Christ, hầu cho về đời sau tỏ ra sự giàu có vô hạn của ân điển Ngài, mà Ngài bởi lòng nhơn từ đã dùng ra cho chúng ta trong Đức Chúa Jêsus Christ.

Vả, ấy là nhờ ân điển, bởi đức tin, mà anh em được cứu, điều đó không phải đến từ anh em, bèn là sự ban cho của Đức Chúa Trời. Ấy chẳng phải bởi việc làm đâu, hầu cho không ai khoe mình; vì chúng ta là việc Ngài làm ra, đã được dựng nên trong Đức Chúa Jêsus Christ để làm việc lành mà Đức Chúa Trời đã sắm sẵn trước cho chúng ta làm theo.” (Ê-phê-sô 2:1-10)

Khi một người thật lòng ăn năn tội, tin nhận Đấng Christ thì người ấy lập tức được ban cho quyền phép trở nên con cái của Đức Chúa Trời, được tái sinh, được gọi là Cơ-đốc nhân, có nghĩa là người thuộc về Đấng Christ, người học theo Đấng Christ:

“Nhưng hễ ai đã nhận Ngài, thì Ngài ban cho quyền phép trở nên con cái Đức Chúa Trời, là ban cho những kẻ tin danh Ngài, là kẻ chẳng phải sanh bởi khí huyết, hoặc bởi tình dục, hoặc bởi ý người, nhưng sanh bởi Đức Chúa Trời vậy.” (Giăng 1:12, 13)

Một người chỉ có thể nhận được ân điển của Đức Chúa Trời trước khi bước qua cánh cửa của sự chết thứ nhất:

“Kìa, hiện nay là thì thuận tiện; kìa, hiện nay là ngày cứu rỗi!” (II Cô-rinh-tô 6:2)

“Nhưng hằng ngày anh em hãy khuyên bảo lẫn nhau, đang khi còn gọi là “ngày nay,” hầu cho trong anh em không ai bị tội lỗi dỗ dành mà cứng lòng.” (Hê-bơ-rơ 3:13)

Bởi vì, sau sự chết thứ nhất chỉ còn lại sự phán xét:

“Theo như đã định cho loài người phải chết một lần, rồi chịu phán xét.” (Hê-bơ-rơ 9:27)

 

Cơ-đốc nhân và sự chết

Cơ-đốc nhân đối diện với sự chết thứ nhất như tất cả mọi người trong thế gian. Trong thực tế, nhiều Cơ-đốc nhân đã phải trải qua sự chết thứ nhất vì nhất quyết giữ vững đức tin trong Đấng Christ. Tuy nhiên, sự chết thứ nhất, tức sự chết của thể xác đối với Cơ-đốc nhân không còn có ý nghĩa kinh khiếp của sự đoán phạt và hủy diệt. Bởi vì:

“Cho nên hiện nay chẳng còn có sự đoán phạt nào cho những kẻ ở trong Đức Chúa Jesus Christ.” (Rô-ma 8:1)

Dù sống hay chết, Cơ-đốc nhân đều thuộc về Chúa:

“Vì nếu chúng ta sống, là sống cho Chúa, và nếu chúng ta chết, là chết cho Chúa. Vậy nên chúng ta hoặc sống hoặc chết, đều thuộc về Chúa cả” (Rô-ma 14:8).

Mà Đức Chúa Jesus đã phán:

“Đây là ý muốn của Cha ta, phàm ai nhìn Con và tin Con, thì được sự sống đời đời; còn ta, ta sẽ làm cho kẻ ấy sống lại nơi ngày sau rốt.” (Giăng 6:40)

Và Đức Thánh Linh đã phán rõ:

“Vì sẽ có tiếng kêu lớn và tiếng của thiên sứ lớn cùng tiếng kèn của Đức Chúa Trời, thì chính mình Chúa ở trên trời giáng xuống; bấy giờ những kẻ chết trong Đấng Christ, sẽ sống lại trước hết.” (I Tê-sa-lô-ni-ca 4:16)

Người thật sự thuộc về Chúa sẽ có ân chứng của Đức Thánh Linh trong lòng để có thể tuyên bố:

“Chúng ta biết rằng mình đã vượt khỏi sự chết qua sự sống…” (I Giăng 3:14)

“Vượt khỏi sự chết qua sự sống” là được sống lại từ trong sự chết thứ nhất, tránh khỏi sự chết thứ hai, và nhận lãnh sự sống đời đời trong Đấng Christ. 

Kết luận

Cơ-đốc nhân chân thật không còn sợ hãi sự chết vì Đức Chúa Jesus Christ đã phá diệt kẻ cầm quyền sự chết là ma quỷ:

“Vậy thì, vì con cái có phần về huyết và thịt, nên chính Đức Chúa Jêsus cũng có phần vào đó, hầu cho Ngài bởi sự chết mình mà phá diệt kẻ cầm quyền sự chết, là ma quỷ, lại cho giải thoát mọi người vì sợ sự chết, bị cầm trong vòng tôi mọi trọn đời. (Hê-bơ-rơ 2:14, 15)

Cơ-đốc nhân chân thật ý thức sự sống của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ đang tuôn tràn trong lòng của mình:

“Kẻ nào tin ta thì sông nước hằng sống sẽ chảy từ trong lòng mình, y như Kinh Thánh đã chép vậy.” (Giăng 7:38)

Cơ-đốc nhân chân thật biết rõ:

“Tôi đã bị đóng đinh vào thập tự giá với Đấng Christ, mà tôi sống, không phải là tôi sống nữa, nhưng Đấng Christ sống trong tôi; nay tôi còn sống trong xác thịt, ấy là tôi sống trong đức tin của Con Đức Chúa Trời, là Đấng đã yêu tôi, và đã phó chính mình Ngài vì tôi.” (Ga-la-ti 2:20)

Sự chết đối với Cơ-đốc nhân đã trở thành điều ích lợi, vì đó là thời điểm Cơ-đốc nhân được bước vào sự an nghỉ đời đời trong Đấng Christ:

“Vì Đấng Christ là sự sống của tôi, và sự chết là điều ích lợi cho tôi vậy.” (Phi-líp 1:21)

“Tôi nghe có tiếng đến từ trên trời rằng: Hãy viết lấy: Từ rày, phước thay cho những người chết là người chết trong Chúa! Đức Thánh Linh phán: Phải, vì những người ấy nghỉ ngơi khỏi sự khó nhọc, và việc làm mình theo sau.” (Khải Huyền 14:13)

 

Ghi chú và tham khảo

[1] http://www.peterrussell.com/Odds/WorldClockOld.php

 

Huỳnh Christian Timothy
30/12/2007

Nhấp vào đây để email người giảng
Hội Thánh Tại North Park Avenue, Tucson, Arizona
2609 North Park Avenue, Tucson, AZ 85719
Church Phone: 520-495-0501
Cell Phone: 520-360-8387

Vietnamese Christian Mission Ministry
P O Box 13646
Tucson AZ 85732-3646

 

Share This:

Christmas: Sự thật về Christmas

4,069 views
Nhấp vào nút play ►để nghe
“Các ngươi bỏ điều răn của Đức Chúa Trời, mà giữ lời truyền khẩu của loài người!”
(Mác 7:8)
Dẫn nhập
Hàng năm, vào tháng 12, con dân Chúa khắp nơi tưng bừng tổ chức lễ Giáng Sinh. Giáng Sinh là nói tắt của “Chúa Giáng Sinh.” Khi nói đến hai chữ Giáng Sinh thì mọi người biết ngay là nói đến sự kiện Con Một của Đức Chúa Trời là Đức Chúa Jesus Christ giáng thế, chịu sinh ra làm người để chết thay cho nhân loại tội lỗi. Nhờ sự chết thay của Đấng Christ mà Đức Chúa Trời tha tội và làm cho sạch tội những ai tin nhận sự chết thay của Ngài. Nhờ được tha tội, được làm cho sạch tội mà người tin nhận Chúa được ban cho quyền phép trở nên con cái của Đức Chúa Trời, được sự sống đời đời, và được hưởng cơ nghiệp của Đức Chúa Trời (Giăng 1:12, 3:16, Khải Huyền 21:7). Ý nghĩa của sự kiện Chúa Giáng Sinh là như vậy.

Đọc Tiếp →

Share This:

Nước Trời (09): Sự phán xét người chăn

1,812 views

Nhấp vào nút play ►để nghe

  Bối cảnh các ngụ ngôn 

Trước khi Đức Chúa Jesus phán dạy các ngụ ngôn nói trên thì môn đồ đến gần Ngài để xin Ngài nói cho họ biết: (1) Khi nào thì sự tàn phá đền thờ xảy ra. (2) Điềm chỉ về sự Chúa đến. (3) Điềm chỉ về sự tận thế.

Chúa không trả lời cho câu hỏi thứ nhất vì trước đó Chúa đã phán: "… Máu vô tội bị tràn ra trên mặt đất, đổ về các ngươi… Quả thật, ta nói cùng các ngươi, mọi điều đó sẽ xảy đến cho dòng dõi này" (Ma-thi-ơ 24:35, 36). Lịch sử cho biết 40 năm sau đó, thành Giê-ru-sa-lem bị thất thủ vào tay quân La-mã, đền thờ bị thiêu hủy, dân Giê-ru-sa-lem bị tàn sát từ trẻ con cho đến người già. Nguyên đoạn 24 của sách Ma-thi-ơ ghi lại sự trả lời của Chúa về điềm Chúa đếnđiềm tận thế, ngụ ngôn về sự phán xét những người chăn bầy trong ngày Chúa đến. Đoạn 25 ghi lại ngụ ngôn về sự khôn ngoan và ngu dại của những người tin Chúa trong thời kỳ liền trước Cơn Đại Nạn, ngụ ngôn về sự phán xét mỗi tín đồ trong muôn dân trên đất vào cuối Cơn Đại Nạn. Sự phán xét này là sự phán xét những kẻ sống vào cuối Cơn Đại Nạn, khác với sự phán xét trước Tòa Án Trắng và Lớn sau thời đại Vương Quốc Ngàn Năm, là sự phán xét những kẻ chết được ghi chép trong Khải Huyền 20:11-15.

Điềm Chúa đến và điềm tận thế là hai sự kiện khác nhau. Nhiều người lẫn lộn nhập chung hai sự kiện này làm một. Khi chúng ta cẩn thận tra xét và đối chiếu các lời tiên tri trong Thánh Kinh, chúng ta sẽ nhận thấy sự Chúa đến và sự tận thế bao gồm trong ba giai đoạn:

– Giai đoạn 1: Trước hết, Chúa đến giữa các đám mây để đem Hội Thánh lên không trung hội hiệp với Ngài (Ma-thi-ơ 24:32-42; I Cô-rinh-tô 15:52; I Tê-sa-lô-ni-ca 4:13-18).

– Giai đoạn 2: Kế tiếp, Chúa giáng các tai vạ xuống thế gian trong một thời khoảng là 2520 ngày, tương đương với 7 năm Nguyệt Lịch (một năm có 360 ngày, chia đều cho 12 tháng). Chi tiết về các tai vạ này được ghi lại trong Khải Huyền từ đoạn 6 đến đoạn 18, và được tóm lược trong Ma-thi-ơ 24:15-22; Lu-ca 21:25-26.

– Giai đoạn 3: Sau cùng, Chúa và Hội Thánh tái lâm trên đất để tiêu diệt Antichrist cùng những kẻ tôn thờ hắn, phán xét muôn dân trên đất, nhốt Satan vào vực sâu, và thiết lập Vương Quốc Ngàn Năm (Xa-cha-ri 14; Ma-thi-ơ 24:29-31; Lu-ca 21:27; Khải Huyền 19:11 – 20:6).

Ngụ ngôn về đầy tớ trung tín và đầy tớ không trung tín 

Trong Lu-ca 12:35-48 có ghi lại lời Chúa phán dạy các sứ đồ về sự tỉnh thức và sự trung tín làm tròn bổn phận được giao phó qua ngụ ngôn về người quản gia trung tín và người quản gia không trung tín. Dù được Chúa phán dạy vào một thời điểm khác nhưng ngụ ngôn về người quản gia trung tín và người quản gia không trung tín trong Lu-ca có cùng một ý nghĩa dạy dỗ như ngụ ngôn về đầy tớ trung tín và đầy tớ không trung tín trong Ma-thi-ơ.

Trong cả hai ngụ ngôn đều đưa ra hình ảnh của một người chủ đi vắng, giao cho người quản gia hoặc người đứng đầu trong các đầy tớ lo việc chăm sóc và quản trị các đầy tớ của chủ. Người quản gia hoặc người đứng đầu các đầy tớ có thể tận tâm, trung tín làm tròn bổn phận hoặc lạm dụng tài sản của chủ và đối xử độc ác với những đầy tớ khác dưới quyền của mình. Hai thái độ khác nhau mang lại hai hậu quả khác nhau. Người trung tín được khen thưởng, kẻ bất trung bị hình phạt và mang lấy số phận của "kẻ giả hình." Chúng ta có thể hiểu rằng hai ngụ ngôn này dạy về những người lãnh đạo trong Hội Thánh.

Toàn thể thành viên trong Hội Thánh đều là tôi tớ của Đức Chúa Trời, vì mỗi người đều là thầy tế lễ của Đức Chúa Trời (I Phi-e-rơ 2:9; Khải Huyền 1:6). Tuy nhiên, trong Hội Thánh có những người lãnh đạo được Chúa lập ra để chăm sóc Hội Thánh (I Cô-rinh-tô 12:28; Ê-phêsô 4:11).

Công việc của những người lãnh đạo này là "cho đồ ăn đúng giờ" cho Hội Thánh. Đồ ăn có hai nghĩa:

– Lời Chúa:

"Đức Chúa Jêsus đáp: 'Có lời chép rằng: Người ta sống chẳng phải chỉ nhờ bánh mà thôi, song nhờ mọi lời nói ra từ miệng Đức Chúa Trời.'" (Ma-thi-ơ 4:4)

– Việc lành Chúa muốn người tin Chúa làm:

"Đức Chúa Jêsus phán rằng: Đồ ăn của ta tức là làm theo ý muốn của Đấng sai ta đến, và làm trọn công việc Ngài." (Giăng 4:34)  

"Vì chúng ta là việc Ngài làm ra, đã được dựng nên trong Đức Chúa Jêsus Christ để làm việc lành mà Đức Chúa Trời đã sắm sẵn trước cho chúng ta làm theo." (Ê-phê-sô 2:10)

Bổn phận của người quản gia hoặc người đứng đầu các đầy tớ của Đức Chúa Trời đối với Hội Thánh là "cho đồ ăn đúng giờ" nghĩa là kịp thời rao giảng lời Chúa và hướng dẫn cho từng thành viên trong Hội Thánh biết áp dụng lời Chúa vào đời sống, biết làm những việc lành mà Chúa đã giao phó cho họ.

Trong Hội Thánh của Chúa luôn luôn có những quản gia, những người lãnh đạo, những người chăn thuộc linh trung tín và tận tâm trong chức vụ. Tuy nhiên, trong Hội Thánh cũng không thiếu những người chăn giả hình, hoặc bất trung mà Đức Chúa Jesus gọi đó là những kẻ chăn thuê vô trách nhiệm (Giăng 10:12), và Sứ Đồ Phao-lô gọi họ là những người làm công gian ác (Phi-líp 3:2).

Những kẻ chăn thuê vô trách nhiệm khi thấy muông sói đến thì bỏ bầy chiên mà chạy trốn để bảo tồn sự sống của mình, để mặc cho muông sói xông vào cướp lấy chiên và làm cho chiên bị tản lạc (Giăng 10:12). Những người làm công gian ác thì: "đánh kẻ cùng làm việc với mình, và ăn uống với phường say rượu."

Người quản gia hoặc đầy tớ bất trung "đánh kẻ cùng làm việc với mình" là hình ảnh của người chăn bất trung bức hiếp và làm thiệt hại tín đồ trong Hội Thánh. Mỗi người trong Hội Thánh đều đồng công với người chăn trong công tác mở mang và xây dựng Nước Trời. Khi người chăn lạm dụng, lợi dụng, dối gạt, nói xấu, và đối xử bất công với tín đồ, dù dưới bất kỳ hình thức nào, là người chăn đã phạm vào tội "đánh kẻ cùng làm việc với mình."

Người quản gia hoặc người đầy tớ bất trung "ăn uống với phường say rượu" là hình ảnh của người chăn bất trung liên kết, thỏa hiệp, hoặc thông công với người của thế gian. Đầy dẫy Thánh Linh là đặc điểm của Thánh Đồ Đấng Christ còn say rượu là đặc điểm của người thế gian (Ê-phê-sô 5:18). Say rượu tượng trưng cho sự say mê thế gian và những sự thuộc về thế gian, bao gồm: tiền bạc, của cải, địa vị, danh vọng, quyền thế, sắc đẹp…

Một số điểm quan trọng trong hai ngụ ngôn trên đây mà chúng ta cần ghi nhận:

1. Người quản gia hoặc đầy tớ bất trung tưởng rằng chủ của mình về muộn cho nên thất trách trong bổn phận là hình ảnh của những người chăn biếng nhác rao giảng lời Chúa, biếng nhác hướng dẫn con dân Chúa sống theo lời Chúa và hầu việc Chúa.

2. Sự độc ác của người quản gia hoặc đầy tớ bất trung là hình ảnh của những người chăn độc ác. Biếng nhác rao giảng lời Chúa, biếng nhác hướng dẫn tín đồ sống theo lời Chúa và hầu việc Chúa là thất trách nhưng lạm dụng, lợi dụng, dối gạt, nói xấu, và đối xử bất công với tín đồ là những hành động độc ác.

3. Sự ham mê ăn uống với phường say rượu của người quản gia hoặc đầy tớ bất trung là hình ảnh của những người chăn say mê đua đòi vật chất.

4. Chủ trở về trừng phạt người quản gia hoặc đầy tớ bất trung một cách nghiêm khắc là hình ảnh khi Chúa đến Ngài sẽ xử phạt nghiêm khắc những người chăn bất trung.

5. Số phận của kẻ giả hình, bất trung là "nơi sẽ có khóc lóc và nghiến răng" là ở ngoài Nước Trời (Lu-ca 13:28), là hoả ngục (Ma-thi-ơ 13:42, 50).

6. Những ai trung tín làm tròn bổn phận sẽ được Đức Chúa Trời ban thưởng.

Nhiều tín đồ không thích đề cập tới sự khen thưởng. Rất nhiều người cho rằng động cơ khiến họ trung tín hầu việc Chúa là lòng yêu Chúa, yêu người chứ không phải vì phần thưởng. Tuy nhiên, phần thưởng và hình phạt đi đôi với việc làm của chúng ta như bóng với hình. Đã có việc làm thì phải có phần thưởng hoặc hình phạt. Sứ Đồ Phao-lô là cột trụ của Hội Thánh mà ông nói rằng:

"Nhưng tôi cứ làm một điều: quên lửng sự ở đằng sau, mà bươn theo sự ở đằng trước, tôi nhắm mục đích mà chạy, để giựt giải về sự kêu gọi trên trời của Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Jêsus Christ." (Phi-líp 3:14)

Giựt giải tức là nhận lấy phần thưởng. Chúng ta hầu việc Chúa vì yêu Chúa và yêu người nhưng nếu sự hầu việc Chúa không đem lại một ích lợi gì cho chúng ta thì việc làm đó trở thành vô nghĩa. Ít nhất, sự kiện hầu việc Chúa phải đem lại cho chúng ta niềm vui. Niềm vui đó, tự nó đã là phần thưởng. Đức Chúa Trời là Đấng giàu có vô lượng vô biên. Ngài không chỉ ban thưởng cho chúng ta bằng niềm vui. Ngài chắc chắn sẽ ban thưởng cho chúng ta theo sự giàu có và vinh hiển của Ngài. 

Kết luận 

Mỗi một con dân Chúa đã trưởng thành trong đức tin đều có bổn phận chăm sóc những tín đồ Chúa đã giao phó cho mình. Chúng ta có thể được Chúa kêu gọi làm người chăn cho một bầy chiên là Hội Thánh địa phương nhưng cũng có thể Chúa kêu gọi chúng ta làm người chăn cho chỉ một con chiên. Con chiên đó là bất kỳ người lân cận nào: trong gia đình, trong khu phố, trong trường học, trong chỗ làm… Vì thế, về mặt tổng quát, hai ngụ ngôn trên đây có thể áp dụng cho mỗi một con dân của Chúa.

Công việc của người chăn là cho chiên ăn đúng giờ nghĩa là kịp thời dùng lời Chúa để khuyên răn, dạy bảo, khích lệ, và kỷ luật những con chiên mà Đức Thánh Linh đã lập mình làm người coi sóc (Công Vụ 20:28). Người chăn tận trung hết lòng chu toàn bổn phận sẽ được Chúa khen thưởng xứng đáng. Người chăn bất trung, thất trách, cư xử độc ác với chiên của Chúa, hòa mình với những kẻ ham mê thế gian… sẽ bị ném ra khỏi Nước Trời.

 

Huỳnh Christian Timothy
09/12/2007

Nhấp vào đây để email người giảng

Hội Thánh North Park Avenue, Tucson, Arizona
2609 North Park Avenue, Tucson, AZ 85719
Church Phone: 520-514-2192
Cell Phone: 520-360-8387

Vietnamese Christian Mission Ministry
P O Box 13646
Tucson AZ 85732-3646

Share This:

Nước Trời (08): Sự kêu gọi và sự lựa chọn

2,366 views

Nhấp vào nút play ►để nghe

  Ngụ ngôn về tiệc cưới

Đức Chúa Jesus đã bắt đầu ngụ ngôn bằng một câu xác định, rõ ràng, và quen thuộc: "Nước thiên đàng giống như…" vì thế, mỗi nhân vật và sự kiện trong ngụ ngôn tiêu biểu cho các nhân vật và sự kiện có liên quan đến Nước Trời.

Nhà vua tổ chức tiệc cưới cho con tiêu biểu cho sự kiện Đức Chúa Trời thiết lập Nước Trời. Khách được mời dự tiệc là những người được mời vào Nước Trời.

Trước hết, Tin Lành về Nước Trời được rao giảng cho dân Israel là dân tộc có một giao ước đặc biệt với Đức Chúa Trời. Các tiên tri, các sứ đồ, và ngay cả chính Đức Chúa Jesus đã tập trung rao giảng, mời gọi người Israel đến với Nước Trời nhưng họ đã từ chối và còn sát hại những người rao giảng Tin Lành cho họ. Thậm chí, họ còn giết chết Đức Chúa Jesus là Đấng cứu chuộc nhân loại. Vì sự từ chối lời mời vào Nước Trời và hành động hung ác của dân Israel mà Đức Chúa Trời đã trừng phạt dân tộc này. Năm 70, đế quốc La-mã đã tàn sát dân cư thành Jerusalem, tàn phá đền thờ đến nỗi không còn một hòn đá nào chồng trên một hòn đá khác y như lời tiên tri của Đức Chúa Jesus trước đó 40 năm. Lịch sử ghi lại, máu của dân Israel chảy tràn trên đường phố chính của Jerusalem lên đến khớp chân ngựa. Sau đó, Tin Lành, tức lời mời vào Nước Trời, được rao giảng cho dân ngoại và suốt gần hai ngàn năm qua đã có vô số người trong mọi thế hệ từ trong muôn dân, muôn nước tiếp nhận lời mời gọi của Đức Chúa Trời.

Phần cuối của ngụ ngôn là một chi tiết nỗi bật đáng chú ý. Trong số những người khách tiếp nhận lời mời và đã vào tận phòng tiệc, có một người không mặc áo lễ và đã bị nhà vua sai người bắt trói, quăng ra ngoài chỗ tối tăm, là nơi sẽ có khóc lóc và nghiến răng.

Người khách không mặc lễ phục là hình ảnh của những người tin nhận Tin Lành của Nước Trời nhưng không vâng theo quy luật của Nước Trời; là những người thật lòng tin nhận sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời qua Đức Chúa Jesus Christ nhưng lại không vâng theo lời phán dạy của Đức Chúa Trời là Thánh Kinh. Theo phong tục của vùng Trung Đông, vua chúa hoặc các nhà quyền quý khi mở tiệc khoản đãi thường cung cấp cho khách dự tiệc những bộ lễ phục, dưới hình thức những chiếc áo khoác ngoài, có mang huy hiệu của mình. Người khách dự tiệc nào từ chối mặc lễ phục của chủ tiệc là có ý khinh chê và làm nhục chủ tiệc. Một người như vậy, lập tức biến thành kẻ thù của chủ tiệc và sẽ bị cư xử như kẻ thù.

Mặc lễ phục trong tiệc cưới có thể mang hai ý nghĩa sau đây:

1. Mặc lấy Đấng Christ để bước vào Nước Trời, nghĩa là nương cậy vào sự công nghĩa của Đấng Christ. Mặc lấy Đấng Christ là tin nhận sự cứu rỗi mà Đấng Christ đã làm cho chúng ta:

"Nhưng hãy mặc lấy Đức Chúa Jêsus Christ, chớ chăm nom về xác thịt mà làm cho phỉ lòng dục nó. (Rô-ma 13:14)

"Vả, anh em thảy đều chịu phép báp tem trong Đấng Christ, đều mặc lấy Đấng Christ vậy." (Ga-la-ti 3:27)

Có nhiều người tin nhận và thờ phượng Ba Ngôi Đức Chúa Trời nhưng lại khước từ chiếc áo công nghĩa của Đấng Christ. Những người như vậy, đi vào Nước Trời với chiếc áo công nghĩa do họ tự tạo ra, tức là họ dựa vào những việc làm công đức, vào nếp sống sùng đạo, vào thành quả hầu việc Chúa, vào sự ép xác, hành xác… của chính họ.

2. Mặc lấy người mới, để bước vào Nước Trời, nghĩa là dứt khoác từ bỏ nếp sống tội và cương quyết sống một nếp sống mới thánh khiết theo lời Chúa dạy trong Thánh Kinh. Mặc lấy người mới là giữ gìn sự cứu rỗi mà Đấng Christ đã ban cho chúng ta, là thể hiện đức tin bằng hành động. Điều này chúng ta phải tự mình quyết định và Đấng Christ sẽ giúp sức cho chúng ta (Phi-líp 4:16):

"… và mặc lấy người mới, tức là người đã được dựng nên giống như Đức Chúa Trời, trong sự công bình và sự thánh sạch của lẽ thật." (Ê-phê-sô 4:24)

"… mà mặc lấy người mới là người đang đổi ra mới theo hình tượng Đấng dựng nên người ấy, đặng đạt đến sự hiểu biết đầy trọn." (Cô-lô-se 3:10)

"Vậy anh em là kẻ chọn lựa của Đức Chúa Trời, là người thánh và rất yêu dấu của Ngài, hãy có lòng thương xót. Hãy mặc lấy sự nhơn từ, khiêm nhường, mềm mại, nhịn nhục, nếu một người trong anh em có sự gì phàn nàn với kẻ khác thì hãy nhường nhịn nhau và tha thứ nhau: như Chúa đã tha thứ anh em thể nào, thì anh em cũng phải tha thứ thể ấy.  Nhưng trên hết mọi sự đó, phải mặc lấy lòng yêu thương, vì là dây liên lạc của sự trọn lành." (Cô-lô-se 3:12-14)


Sự kêu gọi của Đức Chúa Trời

Qua ngụ ngôn về tiệc cưới, chúng ta thấy sự mời gọi nhân loại vào Nước Trời được chia thành hai giai đoạn. Giai đoạn thứ nhất dành riêng cho người Israel. Giai đoạn thứ nhì dành cho muôn dân, muôn nước. Trong cuộc nói chuyện với người đàn bà Sa-ma-ri bên giếng nước, Đức Chúa Jesus đã tuyên bố: "Sự cứu rỗi bởi người Do-thái mà đến!" (Giăng 4:22) với hai ngụ ý:

1. Đấng Cứu Thế đã nhập thế làm người qua chi phái Giu-đa của dân tộc Israel để đem sự cứu rỗi đến cho toàn thể nhân loại, vì thế: sự cứu rỗi bởi người Do-thái mà đến.

2. Tin Lành về sự cứu rỗi được các sứ đồ của Chúa là những người Do-thái công bố, cho nên: sự cứu rỗi bởi người Do-thái mà đến.

Qua các mệnh lệnh của Đức Chúa Jesus mà chúng ta biết sự mời gọi nhân loại vào Nước Trời trong thời Tân Ước được phân chia thành hai giai đoạn. Trong thời gian Chúa thi hành chức vụ trên đất, Ngài đã sai 12 sứ đồ đi rao giảng Tin Lành và dặn họ không được rao giảng cho dân ngoại, kể cả dân Sa-ma-ri là người Do-thái lai, mà chỉ đến cùng "những con chiên lạc mất của nhà Israel mà thôi" (Ma-thi-ơ 10:5,6). Tuy nhiên, sau khi Chúa phục sinh và trước khi Chúa thăng thiên, Ngài đã phán dạy các sứ đồ phải đi khắp thế gian, rao giảng Tin Lành cho muôn dân, nhân danh Đức Cha, Đức Con, Đức Thánh Linh làm phép báp-tem cho họ, và dạy họ vâng giữ những điều Chúa đã truyền (Ma-thi-ơ 28: 29, 20; Mác 16:15; Công Vụ Các Sứ Đồ 1:8). Rô-ma 11 cũng cho chúng ta biết vì cớ dân Israel chống nghịch Chúa Cứu Thế mà Đức Chúa Trời đã công bố sự cứu rỗi cho dân ngoại và sau khi số dân ngoại được cứu đủ số thì cả dân Israel sẽ được cứu (Rô-ma 11:25, 26).

Trong chương trình  và ý định của Đức Chúa Trời sự kêu gọi vào Nước Trời là cho toàn thể nhân loại. Hai câu Thánh Kinh sau đây làm chứng cho điều ấy:

"Vì Ðức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời." (Giăng 3:16)

"Ngài muốn cho mọi người được cứu rỗi và hiểu biết lẽ thật." (II Ti-mô-thê 2:4)

Sự kêu gọi này của Đức Chúa Trời không giới hạn trong thời Tân Ước, nghĩa là ngay cả trước khi Đấng Christ nhập thế để hoàn thành công cuộc cứu rỗi nhân loại thì Đức Chúa Trời cũng đã kêu gọi nhân loại đến với Nước Trời. Hê-bơ-rơ 11 ghi lại cho chúng ta những tấm gương sáng của những người đã đáp lại lời kêu gọi của Đức Chúa Trời.

Dù Đức Chúa Trời có quyền muốn thương xót ai thì thương xót, muốn cứu ai thì cứu nhưng Ngài đã yêu thương thế gian và muốn cho mọi người được cứu. Vì thế, sự kêu gọi vào Nước Trời chắc chắn được ban cho tất cả mọi người trong mọi thế hệ. Chúng ta không thể biết Đức Chúa Trời đã kêu gọi A-bên, Hê-nóc, Gióp, Áp-ra-ham… như thế nào, chúng ta chỉ biết họ là những người đã đáp lại tiếng gọi của Đức Chúa Trời và vâng theo lời Ngài cho nên chắc chắn là họ có phần trong Nước Trời.

Thực ra, với tâm trí hạn hẹp của chúng ta, chúng ta không thể nào hiểu thấu đáo chương trình và ý định của Đức Chúa Trời. Việc quan trọng là chúng ta cần tin vào lời của Đức Chúa Trời và làm theo để được cứu. Chính sự kiện chúng ta được tái sinh, được tương giao với Đức Chúa Trời sau khi chúng ta thật lòng ăn năn tội, tin nhận sự cứu rỗi của Ngài, và sống theo lời Chúa chứng minh Đức Chúa Trời có thật và mọi lời của Ngài trong Thánh Kinh là thật.

Sự lựa chọn của Đức Chúa Trời

Trong ngụ ngôn về tiệc cưới chúng ta thấy những người khách được mời trước đã khinh thường đặc ân của nhà vua, đồng thời khinh thường chính nhà vua khi họ đưa ra các lý do để từ chối đến dự tiệc. Tất cả những lý do được đưa ra chỉ là những cái cớ chung chung cốt để từ chối. Thậm chí, có những người hung dữ đánh đập và giết đi các đầy tớ của vua. Đó cũng chính là hình ảnh về sự phản ứng của nhiều người khi được nghe rao giảng về Tin Lành. Họ nêu ra các lý do bận rộn trong cuộc sống để từ chối tiếp nhận Tin Lành. Nguyên nhân sâu kín là những người này khinh thường sự sống đời đời mà Đức Chúa Trời đang mời gọi họ tiếp nhận, đồng thời họ cũng khinh thường Đức Chúa Trời, không xem Ngài là Đấng tể trị muôn loài vạn vật. Họ sẵn sàng tôn kính và vâng phục vua chúa của thế gian. Họ sẽ vui mừng, hãnh diện nếu được vua chúa của thế gian mời dự tiệc nhưng họ khinh thường đặc ân của Đức Chúa Trời và khinh thường chính Ngài. Đã vậy, lại có những kẻ thù nghịch với Đức Chúa Trời và đạo của Ngài cho nên bắt giết những sứ giả của Ngài. Những người như vậy, dù đã được gọi nhưng không được chọn mà còn phải gánh lấy sự báo trả kinh khiếp của Đức Chúa Trời trong ngày phán xét!

Những người được mời sau bao gồm tất cả mọi thành phần thấp kém trong xã hội. Câu "bất luận dữ lành" cho biết những người này được mời gọi vào Nước Trời là do lòng thương xót của Đức Chúa Trời chứ không phải do một giao ước đặc biệt nào của Đức Chúa Trời đối với họ như tuyển dân Israel cũng không do nơi phẩm chất đạo đức của họ. Trong số những khách nhận lời mời này có một người không mặc áo lễ, nghĩa là không vâng theo mệnh lệnh của vua. Số phận của anh ta là bị đuổi ra khỏi phòng tiệc. Đây là hình ảnh của những người đã tiếp nhận sự mời gọi của Đức Chúa Trời nhưng không vâng theo tiêu chuẩn được cứu rỗi hoặc tiêu chuẩn sống thánh khiết của Đức Chúa Trời, cho nên cuối cùng cũng bị loại bỏ khỏi Nước Trời. Một người tin Chúa, gia nhập Hội Thánh nhưng không nương cậy vào huyết chuộc tội của Đấng Christ mà dựa vào những bài kinh cầu, những buổi dự lễ, những sự dâng hiến, những việc làm lành, lời cầu bầu của bà Ma-ri và các thánh, v.v. nghĩa là bất cứ một điều gì ngoài huyết của Đấng Christ hoặc tiếp tục sống trong tội, ham mến thế gian… không vâng theo lời Chúa dạy thì trong ngày cuối cùng chắc chắn sẽ bị loại ra khỏi Nước Trời.

Như vậy, Đức Chúa Trời chỉ chọn những ai tin nhận và vâng theo lời Ngài. Đức tin phải được thể hiện bằng hành động vâng phục. Đức tin không được thể hiện bằng hành động vâng phục là đức tin chết! Đức tin ấy không cứu được ai (Gia-cơ 2:14-26).

Kết luận

Sự kêu gọi của Đức Chúa Trời là cho tất cả mọi người. Những ai khước từ lời kêu gọi của Đức Chúa Trời sẽ không được vào Nước Trời. Những ai khinh thường ân điển của Đức Chúa Trời lại còn chống nghịch Ngài sẽ bị trừng phạt thích đáng. Những ai đã tiếp nhận lời mời gọi của Chúa nhưng lại dựa vào công đức của mình hoặc sự cầu thay của người khác cũng không được vào Nước Trời. Những ai tin nhận Chúa nhưng không chịu dứt khoát với tội lỗi, những ai sống nếp sống vừa làm tôi Đức Chúa Trời lại vừa làm tôi cho thần tài (Ma-môn) cũng sẽ bị ném ra khỏi Nước Trời.

Đức Chúa Jesus khẳng định:

"Chẳng phải hễ những kẻ nói cùng ta rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa, thì đều được vào nước thiên đàng đâu; nhưng chỉ kẻ làm theo ý muốn của Cha ta ở trên trời mà thôi. Ngày đó, sẽ có nhiều người thưa cùng ta rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa, chúng tôi chẳng từng nhơn danh Chúa mà nói tiên tri sao? nhơn danh Chúa mà trừ quỉ sao? và lại nhơn danh Chúa mà làm nhiều phép lạ sao? Khi ấy, ta sẽ phán rõ ràng cùng họ rằng: Hỡi kẻ làm gian ác, ta chẳng biết các ngươi bao giờ, hãy lui ra khỏi ta!" (Ma-thi-ơ 7:21-23)

Cả thế gian đều được Đức Chúa Trời mời gọi đến với sự cứu rỗi, đến với sự sống đời đời trong Nước Trời. Người xưng nhận mình tin Chúa cũng nhiều, nhưng cuối cùng, chỉ có ít người được chọn, là những người tin nhận và vâng phục Chúa để ứng nghiệm lời tiên tri của Đấng Christ: "Bởi vì có nhiều kẻ được gọi, mà ít người được chọn."

Huỳnh Christian Timothy
02/12/2007

Nhấp vào đây để email người giảng
Church Phone: 520-514-2192
Cell Phone: 520-360-8387
P O Box 13646
Tucson AZ 85732-3646

Share This:

Video: Về từ hỏa ngục

6,080 views

Video:  Về từ hỏa ngục (Bản Việt ngữ)

Video:  Back From Hell

 

 

 

Share This:

Tinh Thần Cảm Tạ

1,964 views

Nhấp vào nút play ►để nghe

Chớ lo phiền chi hết

Yếu tố thứ nhất của tinh thần cảm tạ, là: Chớ lo phiền chi hết. Một người đang lo phiền là một người đang có nhu cầu cần phải được giải quyết. Không ai sống trong thế gian mà không có các nhu cầu từ tinh thần cho đến vật chất. Khi nhu cầu không được giải quyết thì phát sinh ra lo phiền. Con dân của Chúa cũng có các nhu cầu nhưng lại không lo phiền, vì tin chắc:

Đọc Tiếp →

Share This:

Nước Trời (07): Công giá và Phần thưởng

2,095 views

Nhấp vào nút play ►để nghe

 

Ngụ ngôn về công giá trong vườn nho

 

Trong ngụ ngôn về công giá trong vườn nho, Đức Chúa Jesus kể rằng có một người chủ đất sáng sớm đi ra ngoài để tìm người về làm việc trong vườn nho của ông, có lẽ lúc ấy đang vào mùa thu hoạch nho. Sau khi đã thỏa thuận công giá cho một ngày làm việc là một đơ-ni-ê, một số người làm công đã đến làm việc trong vườn nho của người chủ đất. Vào khoảng tám giờ sáng, người chủ đất đi ra chợ và nhìn thấy có những người "rãnh việc" nghĩa là những người chưa tìm được việc gì để làm hoặc vừa mới làm xong một việc vặt nào đó, như giúp các thương buôn bốc dỡ hàng hóa tại chợ… thì ông bảo họ hãy đến làm việc trong vườn nho của ông rồi ông sẽ trả công một cách phải chăng. Những người này bèn đi. Vào khoảng 11 giờ trưa và hai giờ chiều, người chủ đất lại trở ra chợ và tiếp tục thu nhận thêm hai nhóm công nhân khác. Lối bốn giờ chiều, nghĩa là chỉ còn khoảng một tiếng đồng hồ nữa thì ngày làm việc chấm dứt, người chủ lại trở ra chợ và thu nhận nhóm người cuối cùng là những người cả ngày đã không có việc làm vì không có ai thuê mướn họ. Nghe đến đây, thính giả đã có thể mường tượng rằng không phải người chủ đất cần người làm nhưng vì ông có lòng thương xót, muốn giúp đỡ cho những người cả ngày đã không có ai thuê mướn.

Đọc Tiếp →

Share This:

Nước Trời (06): Sự tuyển chọn

1,883 views

Nhấp vào nút play ►để nghe

 

Ngụ ngôn đánh cá

 

Điểm đặc biệt cần chú ý trong ngụ ngôn đánh cá, là: Mục đích của người đánh cá khi thả tay lưới xuống biển là để bắt cá, nhưng sau khi kéo lưới lên bờ thì lại ngồi mà lựa lấy cá tốt, còn cá xấu thì ném đi. Hình ảnh đó nói lên sự tuyển chọn theo một tiêu chuẩn đã được định trước. Sự tuyển chọn này dựa trên phẩm chất.

Đọc Tiếp →

Share This:

Nước Trời (05): Giá trị

1,867 views

Nhấp vào nút play ► để nghe

 

Ngụ ngôn về của báu

Từ xưa đến nay, Palestine là vùng đất sôi động vì chiến tranh, chủ quyền đất đai thay đổi liên tục. Sống trong bối cảnh bất an như vậy, những nhà giàu có thường tích trử của cải như vàng, bạc, châu báu trong các bình bằng đất rồi đem chôn giấu đâu đó trong phần đất của mình, phòng khi phải chạy loạn thì không bị mất mát. Đôi khi chủ nhân của những của báu này có thể trở về cố hương sau những tháng năm loạn lạc và tìm đào lại được gia sản đã chôn cất. Nhưng thường thì họ bị chết trong khi chạy loạn, hoặc bị kẻ thù bắt và bán đi các nước khác làm nô lệ, hoặc quê hương đã bị kẻ thù chiếm đóng, không thể quay về. Trong các trường hợp đó, những của báu đã được chôn giấu trở thành vật vô chủ và người chủ mới của phần đất đó, nếu tìm được, sẽ toàn quyền sở hữu.

Đọc Tiếp →

Share This:

Nước Trời (04): Tiềm lực

2,068 views

Nhấp vào nút play ► để nghe

 

Ngụ ngôn về hột cải

Hột cải trong ngụ ngôn của Chúa được nhiều nhà giải kinh cho rằng thuộc loại "mù-tạt đen" (black mustard – tên khoa học là brassica nigra) là loại nông sản thường niên được trồng và thu hoạch từ hàng ngàn năm qua trong vùng Địa Trung Hải, Bắc Phi, và Palestine. Hột mù-tạt đen rất nhỏ, đường kính chỉ vào khoảng một ly (1mm,) nhưng khi phát triển có thể cao từ hai đến ba thước. Đến mùa cây kết hột, những loài chim sẻ vàng (goldfinches) và hồng tước (linnets) thường bay về đậu trên các nhánh để ăn hột.

Đọc Tiếp →

Share This:

Nước Trời (03): Thật và giả

1,973 views

Nhấp vào nút play ► để nghe

 

Mục đích của ngụ ngôn về lúa mì và cỏ lùng 

Trong ngụ ngôn về lúa mì và cỏ lùng, Đức Chúa Jesus nêu rõ những điểm sau đây:

– Ruộng là thế gian

– Giống tốt là con cái của Nước Trời

– Cỏ lùng là con cái của quỷ dữ

– Mùa gặt là ngày tận thế

– Con gặt là các thiên sứ

Mục đích của ngụ ngôn này nhằm trình bày sự kiện Satan nổ lực ngăn chận sự phát triển của Nước Trời bằng cách gieo vào trong thế gian những kẻ giả hình, mạo danh là tín đồ và sứ đồ của Đấng Christ. Trước hết, chúng ta cần phải nhận định rõ: mặc dù trong Hội Thánh cũng có những kẻ giả hình nhưng ngụ ngôn này nói đến toàn thế gian chứ không phải chỉ giới hạn trong phạm vi của Hội Thánh.

Đọc Tiếp →

Share This:

Nước Trời (02): Thực chất và đặc tính

1,959 views

Nhấp vào nút play ► để nghe

 

Sự công bố về Nước Trời và sự đến của Nước Trời

 

Khi Đức Chúa Jesus bắt đầu chức vụ, Ngài rao giảng Nước Trời đã gần, đồng thời truyền cho các môn đồ của Ngài cũng rao giảng giống như vậy (Ma-thi-ơ 4:17; 10:7). Trong bài cầu nguyện Chúa dạy cho các môn đồ, Ngài dạy họ cầu xin: "Nước Cha mau đến!" Tất cả những điều đó cho chúng ta biết: vào thời điểm Chúa bắt đầu chức vụ thì Nước Trời chưa đến. Tuy nhiên, một thời gian sau, chính Đức Chúa Jesus tuyên bố với những người Pha-ri-si:

Đọc Tiếp →

Share This:

Nước Trời (01): Sự rao giảng

2,953 views

Nhấp vào nút play ► để nghe

 

Sự rao giảng Tin Lành về Nước Trời

 

Hình ảnh một người nông dân đeo túi đựng hạt giống bên mình, đi tới, đi lui trên một cánh đồng đã được cày, xới, nương theo chiều gió, vung tay gieo giống là một hình ảnh rất quen thuộc với người dân vùng Ca-na-an. Ngay cả các chi tiết về hạt giống rơi trên lối đi, hạt giống rơi trên vùng đất có sỏi đá, hoặc hạt giống rơi vào vùng đất có nhiều bụi gai cũng là những chi tiết quen thuộc. Người nông dân muốn gieo cho đến tận bìa thửa ruộng thì phải vung tay sao cho hạt giống rơi quá tầm một chút, và như thế, phải có những hạt giống rơi trên bờ ruộng và cũng là lối đi. Ruộng đất miền Ca-na-an thường lẫn lộn nhiều sỏi đá, dù người nông dân đã cất công thu nhặt sỏi đá gom lại thành từng đống, nhưng có nhiều tảng đá lớn khó di chuyển thì đành phải để nguyên tại chỗ. Trong khi cày, xới, đất thịt có thể phủ lên những tảng đá này và nếu có hạt giống nào rơi trên đó thì cũng có thể mọc lên, nhưng không chịu nỗi sức nóng của mặt trời vì không thể bám rễ sâu để hút chất nước trong đất. Cũng có những chỗ đất có nhiều hạt giống gai lẫn lộn, khi cày, xới và gieo giống thì không thấy gai nhưng sau đó thì những hạt giống gai nứt mầm, lớn lên, lấn át những hạt giống lúa. Đức Chúa Jesus đã mượn hình ảnh quen thuộc và sinh động của một người đi ra gieo giống, để nói lên phương diện tích cực của sự rao giảng Tin Lành về Nước Trời, mà chính Ngài và các sứ đồ đang thực hiện.

Đọc Tiếp →

Share This:

Tội đến nỗi chết

2,387 views

Nhấp vào nút play ► để nghe

https://od.lk/f/MV8xMTUxNzQ1MzVf

 

Những quan điểm về “tội đến nỗi chết”

 

Trong nguyên tác tiếng Hy-lạp của Thánh Kinh thì “tội đến nỗi chết” là: “hamartia pros thanaton” có nghĩa là “tội dẫn đến sự chết” hoặc “tội kết thúc bởi sự chết.” Sự chết có thể là hình phạt dành cho tội đó, như án tử hình dành cho kẻ sát nhân; hoặc sự chết là hậu quả phát sinh bởi hành động phạm tội, như trường hợp vì phạm tội mà sinh ra bị bệnh, rồi chết. Có ít nhất là năm quan điểm về “tội đến nỗi chết,” như sau:

Đọc Tiếp →

Share This:

Tội lỗi (Phần 2): Hậu quả

2,936 views

Nhấp vào nút play ► để nghe

 

Nguồn gốc của tội lỗi

 

Có người lý luận rằng: Vì Đức Chúa Trời là Đấng tạo dựng nên muôn loài vạn vật cho nên Ngài cũng chính là nguồn gốc của tội lỗi. Cũng có người cho rằng Thiện và Ác là hai yếu tố ắt phải có như hai mặt của một đồng tiền. Hai yếu tố này cùng xuất hiện và luôn luôn khắc chế lẫn nhau nhưng cũng luôn luôn tồn tại, không bao giờ có một yếu tố nào bị tiêu diệt hoàn toàn. Cả hai quan điểm trên đều sai.

Thánh Kinh cho biết Đức Chúa Trời là Thiện, sự nhơn từ của Ngài hằng có mãi mãi, và sự thành tín của Ngài còn đến đời đời. (Thi Thiên 100:5)

Đọc Tiếp →

Share This:

Hãy Tỉnh Thức

3,037 views

Nhấp vào nút play ► để nghe

Tỉnh thức đối với cám dỗ và tội lỗi

 

“Hãy tỉnh thức và cầu nguyện, để các ngươi khỏi sa vào chước cám dỗ; tâm thần thì muốn lắm, mà xác thịt thì yếu đuối.” (Mác 14:38)

Sự cám dỗ đến với chúng ta dưới nhiều hình thức mỗi ngày trong cuộc sống. Cám dỗ là sự mời gọi của tội lỗi, đốc thúc chúng ta chìu theo những tư dục của xác thịt trái nghịch với lời Chúa. Cám dỗ bẻ cong lời Chúa, thêm, bớt lời Chúa để xui khiến chúng ta phạm tội. Để có thể nhận diện và chiến thắng cám dỗ, chúng ta cần tỉnh thức và cầu nguyện. Nhờ tỉnh thức mà chúng ta nhận ra những sự cám dỗ, nhờ cầu nguyện mà chúng ta chiến thắng mọi cám dỗ.

Đọc Tiếp →

Share This:

Tội lỗi (Phần 1): Định nghĩa

3,795 views

Nhấp vào nút play ► để nghe

 

Định nghĩa của tội lỗi

 

Căn cứ vào những sự dạy dỗ của Thánh Kinh, chúng ta có thể định nghĩa tội lỗi như sau: Tội lỗi là sự thể hiện bất kỳ một tư tưởng, thái độ, hoặc hành động nào không theo đúng ý muốn của Đức Chúa Trời.

Đức Chúa Trời là Đấng Cao Siêu Tuyệt Đối, Tự Hữu Hằng Hữu, là Đấng Tạo Hóa của muôn loài vạn vật trong thế giới thuộc thể lẫn thế giới thuộc linh. Ngài là Thiện! Ngài là Tình Yêu! Đức Chúa Trời dựng nên loài người và thế gian để loài người sinh sống trong đó không phải vì Ngài cần có loài người hay thế giới vật chất. Đức Chúa Trời sáng tạo không phải bởi nhu cầu vì Đức Chúa Trời là trọn vẹn, Ngài không có nhu cầu. Ngài sáng tạo vì sự đầy tràn của vinh hiển Ngài, hay nói cách khác: sự vinh hiển vô biên của Ngài làm phát sinh ra muôn loài tạo vật. Vì Ngài là Thiện, là Tình Yêu cho nên Ngài đặt ra các quy luật để bảo vệ và phát triển công trình sáng tạo của Ngài trong sự thiện hảo và yêu thương của Ngài. Đó là những quy luật về vật lý và hóa học giúp cho việc phát triển, và bảo tồn thế giới vật chất. Đó là những quy luật về thuộc linh và đạo đức giúp cho việc phát triển và bảo tồn những quan hệ giữa loài người với Đức Chúa Trời và giữa loài người với nhau.

Đọc Tiếp →

Share This:

Chớ lo phiền chi hết

2,829 views

Nhấp vào nút play ► để nghe

 

Thái độ của con dân Chúa trước nghịch cảnh

 

Phản ứng chung của loài người khi đứng trước nghịch cảnh, là: lo lắng, buồn bả, sợ hãi, và bối rối. Người đời lo lắng, buồn bả, và sợ hãi vì biết rằng nghịch cảnh sẽ làm cho họ bị tổn thương, mất mát, và đau khổ. Người đời bối rối vì không biết làm thế nào để giải quyết nghịch cảnh. Những thái độ tiêu cực đó, dẫn đến những hành động than van, oán trách, liều lĩnh, và có khi dẫn đến sự tuyệt vọng, tự kết liễu mạng sống của mình và người khác.

Đọc Tiếp →

Share This: