1,760 views

Mười Điều Răn: Những Lý Luận Chống Nghịch Sự Vâng Giữ Điều Răn và Luật Pháp – Phần 1

Phần Một: Lý Luận 01 & 02

“Nếu anh em phải vì sự công bình mà chịu khổ, ấy thật là có phước.
Chớ sợ điều họ sợ và đừng rối trí;
nhưng hãy tôn Đấng Christ, là Chúa, làm thánh trong lòng mình.
Hãy thường thường sẵn sàng để trả lời mọi kẻ hỏi lẽ về sự trông cậy trong anh em, song phải hiền hòa và kính sợ.”

(I Phi-e-rơ 3:14-15)

Bấm vào đây để vào trang download

Bấm vào Xem tiếp/Read morerồi bấm vào nút “play” trong khung dưới đây để nghe

Bấm vào đây để download hoặc in bài viết này

Lý Luận 1:Luật pháp là nội dung của Giao Ước Cũ còn gọi là Giao Ước Môi-se và ân điển là nội dung của Giao Ước Mới. Vì Hội Thánh sống trong Giao Ước Mới nên không cần phải vâng giữ luật pháp là điều thuộc về Giao Ước Cũ.

Phản Biện:Giao Ước Mới không hề hủy đi hoặc thay thế Giao Ước Cũ mà vẫn dựa trên nền tảng của Giao Ước Cũ nhưng thêm vào các điều kiện mới để giải quyết những điều không thể thực hiện được trong Giao Ước Cũ. Giao Ước Cũ như là một em bé dù vất vả, gắng hết sức, nhưng không thể hoàn tất một công việc phải làm vì không có đủ năng lực; còn Giao Ước Mới như là em bé đã trưởng thành có năng lực để hoàn tất công việc đó trong sự thỏa lòng. Nội Dung của Giao Ước Cũ Lẫn Giao Ước Mới đều bao gồm luật pháp và ân điển. Trong Giao Ước Cũ: luật pháp được chép trên hai bảng đá; nhờ ân điển mà tội nhân có thể dâng con sinh làm tế lễ chuộc tội cho sự vi phạm luật pháp của mình. Trong giao ước mới: luật pháp được chép vào trong trí, trong lòng của con dân Chúa; còn ân điển là Đấng Christ dâng chính mình Ngài làm tế lễ chuộc tội một lần đủ cả cho sự vi phạm luật pháp của tội nhân.

“6 Nhưng thầy tế lễ thượng phẩm chúng ta đã được một chức vụ rất tôn trọng hơn, vì Ngài là Đấng trung bảo của giao ước tốt hơn, mà giao ước ấy lập lên trên lời hứa tốt hơn.
7 Vì nếu ước thứ nhứt không thiếu gì, thì chẳng có chỗ nào lập ước thứ hai.
8 Vả, trong những lời nầy thật có ý trách, là lời Đức Chúa Trời phán cùng dân Giu-đa rằng: Chúa phán: kìa, nhựt kỳ đến, Khi đó Ta sẽ cùng nhà Y-sơ-ra-ên và nhà Giu-đa lập một ước mới,
9 Không phải như ước Ta đã lập với tổ tiên chúng nó, Trong ngày Ta cầm tay họ dẫn ra khỏi xứ Ê-díp-tô. Vì họ không bền giữ lời ước Ta, Nên Ta không đoái xem họ, ấy là lời Chúa phán.
10 Chúa lại phán: Nầy là lời ước mà Ta sẽ lập với nhà Y-sơ-ra-ên. Sau những ngày đó: Ta sẽ để luật pháp Ta trong trí họ, và ghi tạc vào lòng; Ta sẽ làm Đức Chúa Trời họ, Họ sẽ làm dân Ta.”
(Hê-bơ-rơ 8:6-10)

“…Ngài làm việc đó một lần thì đủ cả, mà dâng chính mình Ngài làm tế lễ” (Hê-bơ-rơ 7:27).

 “Đấng yêu thương chúng ta, đã lấy huyết mình rửa sạch tội lỗi chúng ta, và làm cho chúng ta nên nước Ngài, nên thầy tế lễ của Đức Chúa Trời là Cha Ngài, đáng được sự vinh hiển và quyền năng đời đời vô cùng! A-men” (Khải Huyền 1:6).

Điểm giống nhau trong cả hai giao ước cũ và mới là con dân Chúa đều phải vâng giữ điều răn và luật pháp của Đức Chúa Trời. Điểm khác biệt là: trong Giao Ước Cũ con dân Chúa phải tự dùng sức riêng để sống theo luật pháp, khi phạm tội nhẹ thì phải dâng sinh tế để chuộc tội, khi phạm tội nặng thì phải bị xử tử; còn trong Giao Ước Mới con dân Chúa được chết đi bản ngã xác thịt, được tái sinh thành một con người mới, được ban cho Thánh Linh của Chúa để có thể vâng giữ trọn vẹn luật pháp; nếu có phạm tội thì không cần dâng sinh tế chuộc tội hoặc không bị xử tử, vì Đấng Christ đã gánh thay mọi hình phạt; người phạm tội chỉ cần ăn năn, xưng tội với Chúa. Nhưng tuyệt đối không hề có chuyện trong Giao Ước Mới con dân Chúa không cần sống theo luật pháp của Chúa. Để có thể bước vào Giao Ước Mới, một người trước hết phải ăn năn tội, tức là phải từ bỏ tội, tức là phải bằng lòng sống một nếp sống không vi phạm luật pháp của Đức Chúa Trời (Ma-thi-ơ 4:17; Công Vụ Các Sứ Đồ 2:38). Sau khi một người đã ở trong Giao Ước Mới rồi thì vẫn phải tiếp tục sống một nếp sống không vi phạm luật pháp của Chúa (Rô-ma 6:1-14) nhờ ân điển của Đấng Christ (Phi-líp 4:13). Lời của Chúa khẳng định con dân Chúa sống trong Giao Ước Mới vẫn phải vâng giữ điều răn và luật pháp của Đức Chúa Trời:

“Chịu cắt bì chẳng hề gì, không chịu cắt bì cũng chẳng hề gì; sự quan hệ là giữ các điều răn của Đức Chúa Trời(I Cô-rinh-tô 7:19).

Phải giữ điều răn, ở cho không vết tích và không chỗ trách được, cho đến kỳ sự hiện ra của Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta”(I Ti-mô-thê 6:14).

Lý Luận 2:Giao Ước Cũ chỉ được Đức Chúa Trời lập ra với dân Israel, không phải lập với người ngoại hay Hội Thánh. Mười Điều Răn thuộc về Giao Ước Cũ nên không áp dụng cho người ngoại hoặc Hội Thánh.

Phản Biện:Cả Giao Ước Cũ lẫn Giao Ước Mới đều được Đức Chúa Trời thiết lập với toàn thể nhân loại qua dân Israel. Về Giao Ước Cũ, trong chính điều răn thứ tư đã nhắc đến dân ngoại bang: “Nhưng ngày thứ bảy là ngày nghỉ của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi: trong ngày đó, ngươi, con trai, con gái, tôi trai, tớ gái, súc vật của ngươi, hoặc khách ngoại bang ở trong nhà ngươi, đều chớ làm công việc chi hết” (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:10). Khách ngoại bang được nói đến ở đây là những người đã cùng dân Israel rời bỏ xứ nô lệ Ê-díp-tô, dầu Đức Chúa Trời không kêu gọi họ: “Lại có vô số người ngoại bang đi lên chung luôn với chiên, bò, súc vật rất nhiều” (Xuất Ê-díp-tô Ký 12:38). Nói cách khác, một người không phải Israel vẫn được dự phần trong giao ước với Đức Chúa Trời, nếu người đó chịu vâng giữ luật pháp của Ngài:“Khi một khách ngoại bang nào kiều ngụ nhà ngươi, muốn giữ lễ Vượt-qua của Đức Giê-hô-va, thì mọi người nam của họ phải chịu phép cắt bì; đoạn, họ mới được đến gần giữ lễ nầy, và được coi như người sanh trong xứ. Nhưng ai không chịu phép cắt bì, thì chẳng được ăn đâu. Cũng đồng một luật cho người sanh trong xứ cùng khách ngoại bang nào đến kiều ngụ giữa các ngươi” (Xuất Ê-díp-tô Ký 12:48, 49). Lời Chúa cũng khẳng định rằng luật pháp của Ngài áp dụng chung cho dân Israel lẫn dân ngoại:

16 Ai nói phạm đến danh Đức Giê-hô-va hẳn sẽ bị xử tử; cả hội chúng sẽ ném đá nó: mặc dầu nó là kẻ khách ngoại bang hay là sanh trong xứ, hễ khi nào nói phạm đến danh Đức Giê-hô-va, thì sẽ bị xử tử.
17 Kẻ nào đánh chết một người nào, mặc dầu kẻ đó là ai, sẽ bị xử tử.
18 Kẻ nào đánh chết một súc vật, phải thường lại, nghĩa là mạng đền mạng.
19 Khi một người nào làm thương tích cho kẻ lân cận mình, thì người ta phải làm thương tích cho người đó lại như chính người đã làm:
20 gãy đền gãy, mắt đền mắt, răng đền răng. Người ta sẽ làm cho người ấy đồng một thương vít như chính người đã làm cho người khác.
21 Kẻ nào làm chết một súc vật, thì sẽ thường lại; còn kẻ nào giết chết một người, thì phải bị xử tử.
22 Bất luận kẻ khách ngoại bang hay là người trong xứ, các ngươi cũng phải dùng một luật lệ: vì Ta là Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của các ngươi.”
(Lê-vi Ký 24:16-22)

Về Giao Ước Mới, do chính Đấng Christ lập ra với muôn dân qua các môn đồ của Ngài là người Israel. Thực tế, khi Giao Ước Cũ được thiết lập thì có mặt “vô số dân ngoại bang” là những người cùng dân Israel rời bỏ xứ Ê-díp-tô; còn khi Giao Ước Mới được thiết lập thì chỉ có 11 người Israel mà thôi. Khi Chúa lập Giao Ước Mới, ngài chỉ phán với 11 người Israel, gọi họ là “các ngươi:” “Khi ăn xong, Ngài cũng làm như vậy, lấy chén đưa cho môn đồ, mà phán rằng: Chén nầy là giao ước mới trong huyết Ta vì các ngươi mà đổ ra (Lu-ca 22:20). Không lẽ vì vậy mà dân ngoại chẳng có phần trong Giao Ước Mới?

Dân Israel thời Cựu Ước và thời Tân Ước đều là đại diện của muôn dân trên đất để qua đó Đức Chúa Trời bày tỏ chính mình Ngài cho nhân loại và thi hành công cuộc cứu rỗi nhân loại. Trong dân tộc Israel chỉ có một chi phái là chi phái Lê-vi được chọn làm thầy tế lễ để hướng dẫn dân sự trong sự thờ phượng Chúa. Trong thế gian chỉ có một dân tộc là dân tộc Israel được chọn làm một nước thầy tế lễ để hướng dẫn muôn dân trong sự thờ phượng Chúa: “Các ngươi sẽ thành một nước thầy tế lễ, cùng một dân tộc thánh cho ta. Bấy nhiêu lời đó ngươi sẽ nói lại cùng dân I-sơ-ra-ên” (Xuất Ê-díp-tô Ký 19:6). Luật pháp của Đức Chúa Trời tức là toàn bộ Thánh Kinh được ban cho nhân loại qua dân Israel. Cứu Chúa của thế gian được ban cho nhân loại qua dân Israel. Hội Thánh của Đức Chúa Trời được thành lập từ dân tộc Israel. Vì thế, dân tộc Israel là nền tảng, là hình ảnh, là biểu hiệu, là điển hình cho Hội Thánh. Tất cả mọi giao ước, luật pháp và lời hứa giữa Đức Chúa Trời với dân Israel đều được ban cho muôn dân nếu họ chịu từ bỏ cuộc sống nô lệ cho tội lỗi để bước vào Hội Thánh của Đức Chúa Trời.

Dân ngoại, dù không nhận được hai bảng đá chép luật pháp của Đức Chúa Trời, nhưng khi họ vi phạm luật pháp của Chúa thì vẫn bị kết tội, bị hình phạt, và bị hư mất; vì luật pháp của Chúa đã được ghi trong lòng họ. Nếu nói Mười Điều Răn của Đức Chúa Trời không áp dụng cho dân ngoại thì tại sao Đức Chúa Trời kết tội họ khi nếp sống của họ nghịch lại Mười Điều Răn? Có tội lỗi nào trong thế gian mà không nghịch lại Mười Điều Răn?

“Còn ai phạm tội tức là trái luật pháp; và sự tội lỗi tức là sự trái luật pháp” (I Giăng 3:4).

“Đất bị dân cư làm ô uế, vì họ đã phạm luật pháp, trái điều răn, dứt giao ước đời đời” (Ê-sai 24:5).

“Phàm những kẻ không luật pháp mà phạm tội, cũng sẽ không luật pháp mà hư mất; còn những kẻ có luật pháp mà phạm tội, thì sẽ bị luật pháp đoán xét… Vả, dân ngoại vốn không có luật pháp, khi họ tự nhiên làm những việc luật pháp dạy biểu, thì những người ấy dầu không có luật pháp, cũng tự nên luật pháp cho mình. Họ tỏ ra rằng việc mà luật pháp dạy biểu đã ghi trong lòng họ: chính lương tâm mình làm chứng cho luật pháp, còn ý tưởng mình khi thì cáo giác mình, khi thì binh vực mình”(Rô-ma 2:12, 13-15).

Riêng trong Hội Thánh, chỉ cần tín đồ tây vị người khác là đã bị kể là phạm tội và bị luật pháp của Đức Chúa Trời lên án rồi, huống chi là vi phạm Mười Điều Răn?

“Nhưng nếu anh em tây vị người ta, thì phạm tội, luật pháp bèn định tội anh em như kẻ phạm phép”(Gia-cơ 2:9).

Huỳnh Christian Timothy
14.04.2011

 

Share This:

Comments are closed.