2,226 views

Mười Điều Răn: Những Lý Luận Chống Nghịch Sự Vâng Giữ Điều Răn và Luật Pháp – Phần 4

Phần Bốn: Lý Luận 08 – 15

“Nếu anh em phải vì sự công bình mà chịu khổ, ấy thật là có phước.
Chớ sợ điều họ sợ và đừng rối trí;
nhưng hãy tôn Đấng Christ, là Chúa, làm thánh trong lòng mình.
Hãy thường thường sẵn sàng để trả lời mọi kẻ hỏi lẽ về sự trông cậy trong anh em, song phải hiền hòa và kính sợ.”

(I Phi-e-rơ 3:14-15)

Bấm vào đây để vào trang download

Bấm vào Xem tiếp/Read morerồi bấm vào nút “play” trong khung dưới đây để nghe

Bấm vào đây để download bài viết này

Lý Luận 8: Điều răn thứ tư về việc phải giữ ngày Sa-bát không phải là luật đạo đức như chín điều răn khác, mà chỉ là một điều luật về lễ nghi.

Phản Biện: Người đưa ra lý luận này có lẽ không hiểu ý nghĩa của hai từ ngữ đạo đức và luân lý. Theo định nghĩa của triết học: Đạo là nguyên lý sinh tồn tự nhiên trong vũ trụ, khi vào lòng người thì gọi là đức; đạo đức là tiêu chuẩn đúng sai mà loài người tự nhiên biết và dựa vào đó để hành động; còn luân lý là các phương cách thực thi những điều đạo đức trong xã hội loài người.

Thánh Kinh không hề dùng các từ ngữ đạo đức và luân lý, vì đạo đức và luân lý của loài người có nhiều điều không đúng với tiêu chuẩn thánh khiết của Đức Chúa Trời. Trong Thánh Kinh chỉ có “Lời của Đức Chúa Trời,” tức là điều răn của Ngài, là nguyên lý sinh tồn cho muôn loài thọ tạo và các luật lệ của Đức Chúa Trời là các phương cách để thực thi những điều răn của Ngài. Nói cách khác, đạo đức trong Thánh Kinh là các điều răn của Đức Chúa Trời và luân lý trong Thánh Kinh là các luật lệ của Ngài. Một người vâng theo Lời của Đức Chúa Trời, tức vâng theo các điều răn của Ngài, là một người có đạo đức, làm việc đạo đức, hợp luân lý. Một người không vâng theo Lời của Đức Chúa Trời là một người vô đạo đức, vô luân lý!

Ngoài ra, nếu phân tích điều răn thứ tư theo cái nhìn đạo đức của thế gian thì chúng ta cũng thấy: Sự việc một người để cho con trai, con gái, tôi trai, tớ gái, súc vật của mình, và khách ngoại bang ở trong nhà mình được nghỉ làm việc trong ngày thứ bảy hoàn toàn là một hành vi đạo đức. Ngược lại, ai không cho phép con cái, tôi tớ, và khách ngoại bang ở trong nhà mình được hưởng ngày Sa-bát mới là một kẻ vô đạo đức, vô luân lý.

Lý Luận 9: Những ai tuân giữ ngày Sa-bát thì phải tuân giữ toàn bộ luật Sa-bát, trong đó có luật tử hình dành cho những ai vi phạm ngày Sa-bát và luật phải dâng các của lễ.

Phản Biện: Đúng vậy, những ai vi phạm ngày Sa-bát thì vẫn bị án tử hình vì điều răn của Chúa không thay đổi. Tuy nhiên, vì Đấng Christ đã đến để cất tội lỗi của thế gian đi, bằng cách gánh hết mọi trách nhiệm về hình phạt, cho nên, không riêng về điều răn thứ tư mà tất cả hình phạt dành cho những kẻ vi phạm các điều răn của Đức Chúa Trời vẫn còn đó, nhưng tội nhân được Chúa ban cho cơ hội ăn năn và tin nhận sự cứu rỗi của Đấng Christ. Ngày nay, Hội Thánh không ném đá những kẻ vi phạm luật Sa-bát, những kẻ ngoại tình, những kẻ chửi cha, mắng mẹ hay những kẻ phỉ báng danh Chúa… vì Đấng Christ đã gánh thay án phạt cho những kẻ ấy. Nếu những kẻ ấy ăn năn tội và tin nhận sự cứu rỗi của Đấng Christ thì họ sẽ trở thành thánh đồ của Đấng Christ, nếu không, thì một ngày kia Đấng Christ sẽ phán xử họ tùy theo mỗi sự vi phạm của họ.

Về việc dâng các của lễ: Các của lễ thiêu trong ngày Sa-bát tiêu biểu cho sự tận hiến của con dân Chúa đối với Chúa đã được thay thế bằng sự dâng chính thân thể mình làm của lễ sống và thánh như Lời Chúa dạy trong Rô-ma 12:1:

“Vậy, hỡi anh em, tôi lấy sự thương xót của Đức Chúa Trời khuyên anh em dâng thân thể mình làm của lễ sống và thánh, đẹp lòng Đức Chúa Trời, ấy là sự thờ phượng phải lẽ của anh em.”

Các của lễ chay (bánh không men) tiêu biểu cho một nếp sống không pha trộn tội lỗi:

“Hãy làm cho mình sạch men cũ đi, hầu cho anh em trở nên bột nhồi mới không men, như anh em là bánh không men vậy…” (I Cô-rinh-tô 5:7)

Hương thơm rắc trên bánh là những lời cầu nguyện dâng lên Chúa:

“Nguyện lời cầu nguyện tôi thấu đến trước mặt Chúa như hương…”(Thi Thiên 141:2)

“Khi lấy sách, bốn con sanh vật và hai mươi bốn trưởng lão bèn sấp mình xuống trước mặt Chiên Con, mỗi kẻ cầm một cây đờn và những bình vàng đầy hương; đó là những lời cầu nguyện của các thánh” (Khải Huyền 5:8).

Các của lễ quán (nước hoặc rượu) tiêu biểu cho nếp sống thỏa lòng trong Chúa và đem lại phước hạnh cho những người chung quanh:

“Vậy, hãy cậy Đức Chúa Jêsus mà hằng dâng tế lễ bằng lời ngợi khen cho Đức Chúa Trời, nghĩa là bông trái của môi miếng xưng danh Ngài ra. Chớ quên việc lành và lòng bố thí, và sự tế lễ dường ấy đẹp lòng Đức Chúa Trời”(Hê-bơ-rơ 13:15, 16).

Lý Luận 10: Ngày Sa-bát ngày nay không còn đúng là ngày Sa-bát nguyên thủy, cho nên, không thể nào giữ đúng ngày Sa-bát.

Phản Biện: Dầu có nhiều thay đổi về lịch khác nhau trong văn hóa của loài người nhưng cho đến ngày hôm nay, thứ tự bảy ngày trong một tuần lễ không hề thay đổi; ngày Sa-bát vẫn luôn luôn là ngày thứ bảy trong tuần lễ. Người Do-thái đã vâng giữ ngày Sa-bát từ hơn 3000 năm qua; đến thời của Đức Chúa Jesus, khi Ngài bị những người Pha-ri-si bắt bớ về việc không giữ ngày Sa-bát theo truyền thống loài người, thì Đức Chúa Jesus không hề lý luận rằng ngày đang được dân Do-thái gọi là Sa-bát là không đúng với ngày nguyên thủy.

Lý Luận 11: Khi Chúa khiến cho mặt trời dừng lại suốt một ngày trên trủng Ga-ba-ôn hay khiến cho mặt trời lui lại mười độ thì thứ tự của ngày Sa-bát đã bị thay đổi.

Phản Biện: Hai sự kiện được nêu ra trong lý luận trên được ghi lại trong Giô-suê 10 và II Các Vua 20.

“12 Ngày mà Đức Giê-hô-va phó dân A-mô-rít cho dân Y-sơ-ra-ên, thì Giô-suê thưa cùng Đức Giê-hô-va tại trước mặt Y-sơ-ra-ên, mà rằng: Hỡi mặt trời, hãy dừng lại trên Ga-ba-ôn; Hỡi mặt trăng, hãy ngừng lại trên trũng A-gia-lôn!
13 Mặt trời bèn dừng, mặt trăng liền ngừng, Cho đến chừng dân sự đã báo thù quân nghịch mình. Điều đó há không có chép trong sách Gia-sa sao? Mặt trời dừng lại giữa trời, và không vội lặn ước một ngày trọn.
14 Từ trước và về sau, chẳng hề có ngày nào như ngày đó, là ngày Đức Giê-hô-va có nhậm lời của một loài người; vì Đức Giê-hô-va chiến cự cho dân Y-sơ-ra-ên”
(Giô-suê 10:12-14).

“1 Trong lúc đó, Ê-xê-chia bị bịnh nặng gần chết. Tiên tri Ê-sai, con trai A-mốt, đến cùng người, và nói rằng: Đức Giê-hô-va phán như vầy: Hãy trối lại cho nhà ngươi, vì ngươi sẽ thác chẳng sống được đâu.
2 Ê-xê-chia bèn xây mặt mình vào phía vách, và cầu nguyện Đức Giê-hô-va mà rằng:
3 Ôi Đức Giê-hô-va! xin hãy nhớ lại rằng tôi đã lấy sự thành thật và lòng trọn lành, đi trước mặt Chúa, và làm theo điều tốt lành tại trước mặt Ngài. Đoạn, Ê-xê-chia khóc rất thảm thiết.
4 Ê-sai chưa đi khỏi thành trong, có lời của Đức Giê-hô-va phán với người rằng:
5 Hãy trở lại, nói với Ê-xê-chia, vua của dân sự Ta rằng: Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Đa-vít, tổ phụ ngươi, phán như vầy: Ta có nghe lời cầu nguyện ngươi, thấy nước mắt của ngươi, này Ta sẽ chữa lành cho ngươi; đến ngày thứ ba ngươi sẽ đi lên đền của Đức Giê-hô-va.
6 Ta sẽ thêm tuổi ngươi mười lăm năm, Ta sẽ giải cứu ngươi và thành này khỏi tay vua A-si-ri. Vì cớ Ta và Đa-vít, kẻ tôi tớ Ta, Ta sẽ binh vực thành này.
7 Ê-sai bèn biểu: Hãy lấy một cái bánh trái vả. Người ta lấy nó đắp trên mụt ung, thì vua được lành.
8 Vả, Ê-xê-chia đã hỏi Ê-sai rằng: Bởi dấu nào tôi phải nhìn rằng Đức Giê-hô-va sẽ chữa lành cho tôi và đến ngày thứ ba tôi sẽ được đi lên đền của Ngài?
9 Ê-sai đáp: Này là dấu Đức Giê-hô-va ban cho ngươi, đặng làm chứng cho ngươi biết Ngài sẽ làm thành điều Ngài đã phán ra: Ngươi muốn bóng tới trước mười độ hay là lui lại mười độ chăng?
10 Ê-xê-chia đáp: Bóng tới trước mười độ thì chẳng khó gì; không! thà nó lui lại sau mười độ thì hơn.
11 Thầy tiên tri Ê-sai cầu khẩn Đức Giê-hô-va, Ngài bèn đem bóng đã giọi trên trắc ảnh A-cha lui lại mười độ, là mười độ đã xuống rồi”
(II Các Vua 20:1-11).

Bỏ qua tất cả các ý kiến tìm cách giải thích hai phép lạ trên đây, chúng ta có thể chấp nhận phép lạ đã thực sự xảy ra như đã ghi chép trong Thánh Kinh mà không hề gặp trở ngại gì trong việc giữ đúng ngày Sa-bát. Một ngày trong Thánh Kinh bắt đầu bằng buổi chiều và bao gồm buổi chiều và buổi mai (Sáng Thế Ký 1), có nghĩa là từ buổi chiều hiện tại cho tới buổi chiều hôm sau là tròn một ngày. Thánh Kinh không định nghĩa một ngày dài ngắn như thế nào, vì thế, nếu trong lịch sử loài người có một ngày dài gấp rưỡi ngày khác như trường hợp mặt trời dừng lại trọn một ngày trên trủng Ga-ba-ôn thì cũng không quan hệ gì đến thứ tự bảy ngày trong một tuần lễ mà Đức Chúa Trời đã thiết lập.

Lý Luận 12: Người nào muốn giữ đúng ngày Sa-bát thì phải giữ theo ngày giờ của người Do-thái, nếu giữ theo ngày giờ địa phương của mình thì trật với ngày giờ Sa-bát chính thức của xứ Do-thái.

Phản Biện: Đức Chúa Trời đã chỉ thị rõ là con dân Chúa phải vâng giữ ngày Sa-bát trong những nơi họ cư trú, có nghĩa là theo giờ và ngàycủa địa phương:

“Người ta làm việc trong sáu ngày, nhưng qua ngày thứ bảy là ngày Sa-bát, một ngày nghỉ, tức một sự nhóm hiệp thánh; đừng làm một công việc gì; ấy là lễ Sa-bát của Đức Giê-hô-va trong những nơi các ngươi ở” (Lê-vi Ký 23:3).

Lý Luận 13: Nếu giữ ngày Sa-bát thì không được ra khỏi nhà trong ngày Sa-bát.

Phản Biện: Người đưa ra lý luận này dựa vào Xuất Ê-díp-tô Ký 16:29:

“Hãy suy nghĩ rằng Đức Giê-hô-va đã cho các ngươi ngày Sa-bát; vậy nên, đến ngày thứ sáu Ngài lại cho các ngươi lương thực đủ hai ngày. Trong ngày thứ bảy, mỗi người phải ở yên chỗ mình, chớ ai ra khỏi nhà.”

Tuy nhiên, lệnh “chớ ra khỏi nhà” nằm trong bối cảnh của sự kiện ra khỏi nhà để đi kiếm ăn. Nếu ngày Sa-bát con dân Chúa tuyệt đối không được ra khỏi nhà thì làm sao họ có thể tham dự các sự nhóm hiệp thánh như Chúa đã truyền? Chính Đức Chúa Jesus và các môn đồ của Ngài cũng ra khỏi nhà trong ngày Sa-bát, trên đường đi các môn đồ của Chúa còn bứt bông lúa mì để ăn cho đỡ đói và Chúa thì nhiều lần chữa lành cho những người bị bệnh.

Lý Luận 14: Ngày Sa-bát không được đi quá xa.

Phản Biện: Người đưa ra lý luận này dựa vào Công Vụ Các Sứ Đồ 1:12 và lời chú thích về từ ngữ “quãng đường của một ngày Sa-bát:”

“Bấy giờ, các người đó từ núi gọi là ô-li-ve trở về thành Giê-ru-sa-lem; núi ấy cách thành Giê-ru-sa-lem một quãng đường ước đi một ngày Sa-bát.”

Thật ra, đây không phải là điều luật do Đức Chúa Trời đặt ra và bảo Môi-se chép lại mà là luật do những người Pha-ri-si đặt ra. Những người Pha-ri-si lý luận rằng, trong đồng vắng, các lều trại cách xa lều tạm nhất cũng chỉ là 2000 cu-bíc và trong ngày Sa-bát một người chỉ có thể di chuyển từ lều riêng đến lều tạm để thờ phượng Chúa, cho nên, họ đã quy định rằng trong ngày Sa-bát một người không thể đi bộ quá 2000 cu-bíc. Một cu-bíc tương đương khoảng 18 inches hoặc ½ mét. Con dân Chúa không bị ràng buộc bởi các luật lệ truyền khẩu của loài người.

Lý Luận 15: Nếu giữ ngày Sa-bát thì không được nổi lửa trong nhà vào ngày Sa-bát.

Phản Biện: Lý luận này dựa vào Xuất Ê-díp-tô Ký 35:3:

“Nhằm ngày Sa-bát chớ nổi lửa trong nhà nào của các ngươi hết.”Tuy nhiên, trong nguyên ngữ Hê-bơ-rơ không dùng từ ngữ “nhà” mà là dùng từ ngữ “nơi cư trú” bao gồm cả trong nhà và ngoài nhà. Tương tự như mệnh lệnh “chớ ra khỏi nhà,” mệnh lệnh không nổi lửa cũng phải được hiểu trong văn cảnh. Toàn bộ Xuất Ê-díp-tô Ký 35 nói đến việc thi công đền tạm để làm nơi thờ phượng Chúa. Mệnh lệnh chớ nổi lửa là chớ nổi lửa để làm các công việc xây dựng đền tạm không liên quan gì đến việc nổi lửa nấu ăn hay là sưởi ấm.

Ngày nay, nhân loại không cần nổi lửa vẫn có thể nấu ăn và sưởi ấm, tuy nhiên, việc nấu nướng linh đình trong ngày Sa-bát là việc không nên làm vì khiến cho người nấu ăn không được nghỉ ngơi và khiến cho con dân Chúa quá chú trọng về ăn uống mà quên đi mục đích, ý nghĩa, và phước hạnh của ngày Sa-bát.

Huỳnh Christian Timothy
19.04.2011

 

Share This:

Comments are closed.