672 views

Lời Chứng: Ánh Sáng cho Cuộc Đời

Lâm Kim Uyên

Tải xuống bài viết này tại đây: https://od.lk/fl/MV8xMjY0OTcyMV8

Kính thưa Hội Thánh!

Sau đây là lời chứng của con về sự cứu rỗi của Chúa.

Ngày xưa đó, tháng ngày không có Chúa,
Sống lạc lầm trong tội lỗi Cha ơi!
Ngày xưa đó, vì một người phụ bỏ,
Con lao đầu vào những cuộc ăn chơi:
Nhảy nhót, rượu chè, đàng đúm, lả lơi,
Và cứ thế, con thành người có tội.
Tội lớn lắm, Cha ơi! Con biết tội.
Con giết người – giết mầm sống trong con.

Ngày xưa đó, những đêm dài thác loạn
Vết trượt dài từ đó cuộc đời con.
Ngày mở mắt con chẳng hề ngơi nghỉ,
Đêm tối về con nô lệ “tà dâm”.
Nhiều lúc nghĩ cuộc đời con chỉ thế,
Chẳng còn gì ngoài thân xác nhuốc nhơ.
Cha mẹ đó, nhưng chỉ gặp trong mơ,
Bởi trở lại, lòng con nhiều cắn rứt.

Con nhốt mình trong căn phòng tội lỗi,
Nào biết là Chúa đang đứng chờ con.
Ngài gõ cửa nhưng con đây chẳng mở,
Con ngu khờ trong u tối, Cha ơi!
Có đôi lần người ta mang con đến
Với tà thần, với Công Giáo, với “Chứng Nhân…”
Con cũng đến mong tìm đường cứu rỗi,
Nhưng trong lòng, luôn một nỗi phân vân,
Con nhận thấy, đó chẳng là “lẽ thật”
Mà chỉ toàn những giáo luật loài người,
Càng không phải, điều mà con tìm kiếm,
Buồn cười thay, những dối trá thế gian.

Một ngày kia, trong lúc đang làm việc,
Một “thiên thần” xuất hiện đến bên con,
Thần sứ ấy nói con nghe về Chúa,
Con biết rằng, đây “lẽ thật” đời con.
Lòng mừng vui, đêm nước mắt tuôn tràn,
Nhưng không biết khi nào “anh” trở lại.
Con âm thầm, đọc một kinh, đọc mãi,
“Lạy Cha” Ngài xin mở lối cho con.

Và phúc thay! Chúa đã nhậm lời con
Một buổi sáng “thiên thần” – anh trở lại
Mang trong tay “Lời Chúa” hằng sống mãi,
Anh ân cần trao tặng đến cho con.
Lòng mừng rỡ, trong vỡ òa nước mắt,
Ôi! Chúa ơi! Ngài đã thấu lòng con.
Ngày qua ngày con đọc và nghe giảng,
Con hát thầm những khúc hát chứa chan:
“Ôi Đấng Christ, ngày xưa Ngài lìa bỏ
Ngôi báu mình chết chuộc tội thế gian.”

Kể từ đó, những tháng ngày có Chúa,
Là chuỗi ngày hạnh phúc và bình an.
Ngài luôn ở bên con bằng phép lạ
Phép lạ hằng ngày Cha tuôn đổ trên con.
Kể từ đó, những tháng ngày có Chúa,
Con bắt đầu thoát khỏi cảnh chơi vơi,
Ôi! Mênh mông tình Chúa biển khơi!
Cha mẹ khóc là ngày con trở lại.

Kể từ đó,những tháng ngày trong Chúa
Con bắt đầu biết “lẽ thật” Lời Ngài,
Con chiên lạc giờ đây tìm được lối,
Ăn năn tội mình, con quỳ dưới chân Cha.
Lòng khao khát được ở trong Đấng Christ,
Để cho con được có Chúa muôn đời.
Rồi ngày mới cuộc đời con đã đến
Con trầm mình để làm phép “báp-tem”.

Và từ đó cuộc đời con sống lại,
Được sinh ra, được làm mới từ đầu.
Tạ ơn Chúa! Ngài mang con trở lại,
Chiên lạc bầy, giữa muôn sói Cha ơi.
Nước mắt tuôn, con nắm lấy tay Ngài,
Ngài mừng rỡ, ôm lấy con thật chặt.
Nguyện từ nay con không rời Cha nữa
Con lạc lầm giờ về lại với Cha.

Ôi! Phút giây được tận thấy mặt Cha,
Trên trái đất không từ nào để tả,
Con nhìn Cha mà lệ rơi lã chã,
Cha mỉm cười, dang rộng cánh tay Cha.
Rồi bất chợt một điều chi rất lạ,
Thánh Linh! Ngài đã ngự giữa lòng con.

Và giờ đây, những tháng ngày trong Chúa,
Lòng bình an, hạnh phúc lắm Cha ơi.
Lúc yên vui, gian khổ hay khốn cùng,
Con luôn biết dâng trình lên với Chúa.
Sống thánh khiết theo như Lời của Chúa,
Vác thập tự mình, con theo lối chân Cha.
Ngài mở mắt, mở lòng, và mở trí,
Con thấy mình như khôn sáng hẳn ra.
Lạ lùng thay! Ôi, ánh sáng của Cha,
Soi sáng lối, cuộc đời con sáng láng.
Tuy đời sống giờ đây còn sóng gió,
Con vững lòng, vui vẻ và bình an.
Vì con biết mọi đàng là ý Chúa,
Cảm tạ Ngài! Cho con biết gian nan.

Xin Ngài đến! Xin Ngài mau mau đến,
Thế gian này lắm tội lỗi Cha ơi.
Trong u tối, thế gian còn lặn ngụp,
Trong ao tù của tội lỗi nhớp nhơ.
Cảm tạ Chúa! Ngài khoan hồng chậm giận
Để thêm dân trong “Vương Quốc” của Ngài.

Ai gánh nặng, xin hãy đến cùng Cha,
Người nhẹ nhõm bước đi cùng Đấng Christ!
Hãy mau mắn, vì thì giờ gần đến,
Vương Quốc Trời, mở rộng đón “anh em”.

Lâm Kim Uyên
22/11/2016
Norway

Con xin được ghi chú thêm:

Con sinh ra và lớn lên trong một gia đình Phật Giáo ở nông thôn miền tây Việt Nam.

Thiên Thần” mà con nói đến trong bài thơ là anh Nguyễn Ngọc Thanh trong Hội Thánh. Lúc trước con có mở một tiệm tóc. Anh Thanh có đến để cắt tóc và nói về Chúa cho con được biết. Con vẫn nhớ như in câu nói cuối cùng của ngày đầu gặp anh: “Biết đâu những lời nói này, không phải là anh đang nói với em, mà là của Đấng Rất Cao đang nói với em đó.” Chính câu nói đó đã chạm đến điều sâu kín trong lòng con. Và giờ đây, con luôn luôn nghe được lời Đấng Rất Cao đó hằng ngày! Cảm tạ Chúa! Cảm ơn anh Thanh rất nhiều!

Con cũng xin gửi lời cảm tạ đến cô Huỳnh Ngọc Mai. Cô đã làm phép “báp-tem” cho con. Cuộc gặp gở của hai cô cháu thật ngắn ngủi, nhưng con sẽ không bao giờ quên.

Con cũng xin gửi lời cảm tạ đến chú Tim. Con cảm thấy mình thật có phước khi có được một người chăn như chú.

Con cũng xin cảm ơn Hội Thánh rất nhiều. Những ngày tháng qua đã quan tâm, dẫn dắt con, cầu thay cho con. Con xin cảm ơn! Cảm tạ Chúa!

Share This:

Comments are closed.