2,815 views

Điều Răn: Hãy Nhớ Ngày Nghỉ…

Bấm vào nút “play” ► dưới đây để nghe


Phần 1
Phần 2

Phần 3

Bấm vào nối mạng dưới đây để tải xuống

https://soundcloud.com/huynh-christian-timothy/sets/103_giaouocdieuranluatphap

I. Nguồn gốc và ý nghĩa của ngày Sa-bát

Theo nguyên tác Hebrew của Thánh Kinh, chữ “ngày nghỉ” trong điều răn thứ tư là “ngày Sa-bát”, và Sa-bát có nghĩa là ngưng làm việc, ngưng lao động. Sa-bát không có nghĩa là nghỉ ngơi để lấy sức như vẫn thường bị lầm tưởng, mà chỉ đơn giản có nghĩa là ngưng làm việc, ngưng làm một điều gì đó vì đã hoàn tất hoặc vì không muốn tiếp tục làm. Khi được hiểu đúng nghĩa như vậy, thì sẽ không gây ra sự thắc mắc là tại sao Đức Chúa Trời lại cần phải nghỉ ngơi để lấy sức!

Sáng Thế Ký 2:3 và Xuất Ê-díp-tô Ký 20:11 cho chúng ta biết Đức Chúa Trời “ban phước cho ngày thứ bảy, đặt là ngày thánh” cho nên ngày Sa-bát, hay ngày nghỉ chính là ngày thứ bảy trong tuần lễ. Đức Chúa Jesus cho biết “Vì loài người mà lập ngày Sa-bát, chớ chẳng phải vì ngày Sa-bát mà dựng nên loài người” (Mác 2:27).

Như vậy, chúng ta có thể kết luận như sau: Ngày Sa-bát được chính Đức Chúa Trời dựng nên trong công trình sáng tạo trời đất. Ngày Sa-bát được thiết lập trước khi điều răn và luật pháp được ban hành. Ngày Sa-bát là ngày thứ bảy trong tuần lễ. Ngày Sa-bát được Đức Chúa Trời ban phước và đặt làm ngày thánh, tức là một ngày biệt riêng ra. Ngày Sa-bát có nghĩa là ngày nghỉ làm việc. Ngày Sa-bát được dựng nên vì loài người, cũng như trời đất và muôn vật được dựng nên vì loài người.

Xét về ý nghĩa thuộc linh, ngày Sa-bát là hình ảnh của sự yên nghỉ đời đời trong Đức Chúa Trời (Hê-bơ-rơ 4:1-11). Khải Huyền 14:13 nói đến sự yên nghỉ của những người chết trong Chúa.

 

II. Mối tương quan giữa ngày Sa-bát và mười điều răn

Thánh Kinh ghi chép lại mười điều răn Đức Chúa Trời ban truyền cho dân Israel. Mười điều răn đó là giao ước giữa Đức Chúa Trời với dân Israel:

“Môi-se ở đó cùng Đức Giê-hô-va trong bốn mươi ngày và bốn mười đêm, không ăn bánh, cũng không uống nước; Đức Giê-hô-va chép trên hai bảng đá các lời giao ước, tức là mười điều răn.” (Xuất Ê-díp-tô Ký 34:28)

Điều răn thứ tư trong mười điều răn là:

“Hãy nhớ ngày nghỉ đặng làm nên ngày thánh.” (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:8)

Nếu xét tổng quát về nội dung và ý nghĩa  của mười điều răn, chúng ta sẽ thấy ba điều răn đầu tiên nói đến bổn phận của loài người đối với Đức Chúa Trời, là Đấng tạo dựng nên họ và giải cứu họ. Sáu điều răn sau cùng nói đến bổn phận của loài người đối với nhau. Riêng điều răn thứ tư vừa là bổn phận của loài ngườ đối với Đức Chúa Trời vừa là bổn phận của loài người đối với chính mình. Đối với Đức Chúa Trời, ngày thứ bảy được biệt riêng (làm ngày thánh) để loài người tương giao với Chúa và thờ phượng Ngài một cách đặc biệt. Đối với loài người, ngày thứ bảy họ được nghỉ làm việc, được tạm gác những sự khó nhọc trong đời sống lại để nhận lấy ơn phước đặc biệt Chúa ban trong sự gần gũi tương giao với Chúa, và với nhau. Vì thế cho nên Đức Chúa Jesus mới phán “vì loài người mà lập ngày Sa-bát”.

Điều quan trọng là, ngày Sa-bát đã được thiết lập từ buổi sáng thế, và khi Đức Chúa Trời kết giao ước với dân Israel thì Ngài biến sự giữ ngày Sa-bát thành một giao ước và một dấu hiệu để biệt riêng dân Israel với các dân khác:

“Phần ngươi, hãy nói cùng dân Y-sơ-ra-ên rằng: Nhất là các ngươi hãy giữ ngày Sa-bát ta, vì là một dấu giữa ta và các ngươi, trải qua mọi đời, để thiên hạ biết rằng ta, là Đức Giê-hô-va, làm cho các ngươi nên thánh.” (Xuất Ê-díp-tô Ký 31:13)

 

III. Ngày Sa-bát và Cơ-đốc nhân

Xưa nay có nhiều cuộc tranh luận thần học về việc Cơ-đốc nhân có cần giữ ngày Sa-bát hay không.

Quan điểm thứ nhất cho rằng Cơ-đốc nhân không cần phải tuân giữ ngày Sa-bát vì mười điều răn thuộc về giao ước cũ giữa Đức Chúa Trời và dân Israel. Những người bảo vệ quan điểm này dùng những câu Thánh Kinh sau đây để chứng minh tín đồ không còn bị luật pháp ràng buộc:

“Nhưng bây giờ chúng ta đã chết về luật pháp, là điều bắt buộc mình, thì được buông tha khỏi luật pháp đặng hầu việc Đức Chúa Trời theo cách mới của Thánh Linh, chớ không theo cách cũ của văn tự.” (Rô-ma 7:6)

“Vì vậy, chớ có ai đoán xét anh em về của ăn uống, hoặc ngày lễ, hoặc ngày mặt trăng mới, hoặc ngày Sa-bát.” (Cô-lô-se 2:16)

Quan điểm thứ hai cho rằng Cơ-đốc nhân vẫn phải tuân giữ mười điều răn trong đó có điều răn giữ ngày Sa-bát; không giữ ngày Sa-bát là vi phạm điều răn của Đức Chúa Trời và là dấu hiệu của sự bội đạo.

Chúng ta hãy dựa vào lời Chúa là Thánh Kinh và sự soi dẫn của Đức Thánh Linh để tìm hiểu lẽ thật.

Đức Thánh Linh, qua tác giả của Thi Thiên 119, khẳng định các điều răn của Đức Chúa Trời là chân thật và còn đến đời đời:

“Hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài ở gần; Các điều răn Ngài là chân thật. Cứ theo chứng cớ Chúa, tôi đã biết từ lâu rằng Chúa lập các điều răn ấy đến đời đời.” (Thi Thiên 119:151, 152)

Đức Chúa Jesus khẳng định luật pháp và điều răn của Đức Chúa Trời không hề thay đổi: 

“Đương khi trời đất chưa qua đi, thì một chấm một nét trong luật pháp cũng không qua đi được. Vậy, ai hủy một điều cực nhỏ nào trong những điều răn nầy, và dạy người ta làm như vậy, thì sẽ bị xưng là cực nhỏ trong nước thiên đàng; còn như ai giữ những điều răn ấy, và dạy người ta nữa, thì sẽ được xưng là lớn trong nước thiên đàng.” (Ma-thi-ơ 5:18, 19)

Đức Chúa Jesus phán rằng có nhiều người nghe theo truyền khẩu của loài người mà phạm điều răn của Đức Chúa Trời:

“Ngài đáp rằng: Còn các ngươi sao cũng vì cớ lời truyền khẩu mình mà phạm điều răn của Đức Chúa Trời?” (Ma-thi- ơ 15:3)

Đức Thánh Linh, qua Sứ Đồ Phao-lô răn dạy Hội Thánh phải tuân giữ điều răn của Đức Chúa Trời cho đến ngày Đấng Christ hiện ra:

“Phải giữ điều răn, ở cho không vết tích và không chỗ trách được, cho đến kỳ sự hiện ra của Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta.” (1 Ti-m ô-th ê 6:14)

Đức Thánh Linh, qua Sứ Đồ Giăng, cho biết lòng yêu mến Đức Chúa Trời của chúng ta thể hiện qua sự chúng ta vâng giữ điều răn của Ngài:

“Vì nầy là sự yêu mến Đức Chúa Trời, tức là chúng ta vâng giữ điều răn Ngài. Điều răn của Ngài chẳng phải là nặng nề.” (1 Giăng 5:3)

Như vậy, rõ ràng là Cơ-đốc nhân có bổn phận phải vâng giữ mọi điều răn và luật pháp của Đức Chúa Trời như đã chép trong Thánh Kinh. Thế thì, chúng ta hiểu làm sao về những câu Thánh Kinh trong Rô-ma 7:4-6 và Cô-lô-se 2:16? Thiết tưởng Ga-la-ti 5:4 sẽ giúp làm sáng tỏ vấn đề cho chúng ta;

“Anh em thảy đều muốn cậy luật pháp cho được xưng công bình, thì đã lìa khỏi Đấng Christ, mất ân điển rồi.”

Phao-lô viết thư quở trách Hội Thánh Ga-la-ti không phải vì họ sống đời sống tốt đẹp, vâng giữ các điều răn của Đức Chúa Trời, nhưng ông quở trách họ vì họ cậy vào việc vâng giữ các điều răn của Chúa để được cứu rỗi! Nội dung chính của thư Ga-la-ti lên án việc nhờ cậy việc làm công đức để được cứu rỗi; nhưng trong đoạn năm, Phao-lô khuyên Hội Thánh Ga-la-ti phải bước theo Thánh Linh, trừ bỏ các việc làm tội lỗi của xác thịt, nghĩa là phải sống theo điều răn của Đức Chúa Trời.

Phân đoạn Rô-ma 7:6 nói đến việc Cơ-đốc nhân được thoát khỏi món nợ đã gây ra đối với luật pháp và điều răn của Đức Chúa Trời, nhưng không có nghĩa là luật pháp và điều răn không còn, vì “luật pháp là thánh, điều răn cũng là thánh, công bình và tốt lành” (Rô-ma 7:12). Một người bị luật pháp nhốt tù vì vi phạm luật pháp, khi được trả tự do vì có người khác tình nguyện gánh thay hình phạt, không có nghĩa là người ấy có quyền vi phạm luật pháp. Luật pháp vẫn còn đó, nhưng người ấy không còn bị chế tài bởi luật pháp, vì sự phạm pháp của người ấy đã có người gánh thế. Nếu người ấy lại phạm pháp, thì lập tức sẽ bị luật pháp chế tài. Sự tự do chúng ta có trong Chúa là sự thoát khỏi hình phạt của luật pháp và được ban cho Thánh Linh để chúng ta có thể vâng giữ điều răn và luật pháp của Đức Chúa Trời.

Cô-lô-se 2:16 khuyên Cơ-đốc nhân chớ để cho bất kỳ ai đoán xét mình về những nghi lễ của Do-thái Giáo, đặc biệt chớ để cho ai xét đoán mình về việc giữ ngày Sa-bát. Điều này không có nghĩa là Cơ-đốc nhân không cần giữ ngày Sa-bát, nhưng Cơ-đốc nhân giữ ngày Sa-bát theo đúng ý nghĩa Chúa dạy chứ không giữ theo lối hình thức và truyền khẩu của người Pha-ri-si. Đức Chúa Jesus là tấm gương sáng cho chúng ta về việc chớ để bất kỳ ai xét đoán chúng ta về việc giữ ngày Sa-bát theo tiêu chuẩn và luật lệ do loài người đặt ra.

Là tín đồ của Đấng Christ, chúng ta không bị ràng buộc phải làm một điều gì đó để được cứu rỗi, ngoại trừ thật lòng ăn năn tội và tiếp nhận sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Một người thật sự ăn năn tội là một người dứt khoát không muốn sống trong tội, không muốn phạm tội. Khi chúng ta thật sự ăn năn tội và tiếp nhận sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời thì Ngài tái sinh chúng ta. Tái sinh có nghĩa là Đức Chúa Trời tái tạo dựng chúng ta thành một tạo vật mới (2 Cô-rinh-tô 5:17) bởi quyền năng của Đức Thánh Linh (Giăng 1:13; 3:5, 6) và ban cho chúng ta Thánh Linh để chúng ta có thể sống một đời sống mới “vừa muốn, vừa làm theo ý tốt Ngài” (Phi-líp 2:13), bởi sự thêm sức của Ngài (Phi-líp 4:13). Vì thế, tín đồ của Đấng Christ không vâng giữ điều răn và luật pháp để được cứu rỗi, nhưng vâng giữ điều răn và luật pháp của Chúa vì đó là bản chất của một người được dựng nên mới trong Chúa. Một người chân thật yêu kính Chúa, sống cho Chúa sẽ luôn luôn vâng giữ tất cả những gì học được từ trong lời Chúa, là Thánh Kinh.

Chúng ta không vâng giữ điều răn và luật pháp để được cứu, nhưng chúng ta được cứu để sống theo, để vui thỏa điều răn và luật pháp của Đức Chúa Trời. Đó cũng là ý nghĩa của câu phán: “Các ngươi đừng tưởng ta đến đặng phá luật pháp hay là lời tiên tri; ta đến, không phải để phá, song để làm cho trọn” (Ma-thi-ơ 5:17).

Chúng ta cũng cần biết thêm là, Tiên Tri Ê-sai và Tiên Tri Ê-xê-chi-ên đã tiên tri trước trong một ngàn năm bình an, ngày Sa-bát và các nghi thức tế lễ sẽ được tái lập. Và, dân sự trên đất, không riêng gì dân Israel, sẽ thờ phượng Chúa trong những ngày Sa-bát:

“Đức Giê-hô-va phán: Từ ngày trăng mới nầy đến ngày trăng mới khác, từ ngày Sa-bát nọ đến ngày Sa-bát kia, mọi xác thịt sẽ đến thờ lạy trước mặt ta.” (Ê-sai 66:23)

“Những ngày Sa-bát và ngày trăng mới, dân sự của đất sẽ thờ lạy trước mặt Đức Giê-hô-va nơi lối vào hiên cửa ấy.” (Ê-xê-chi-ên 46:3)

IV. Nguyên tắc giữ ngày Sa-bát

– Ngày Sa-bát là ngày thứ bảy trong tuần (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:9-10)

– Mọi người và cả súc vật không làm việc trong ngày Sa-bát (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:10; Lê-vi Ký 23:3; Phục Truyền Lật Lệ Ký 5:14)

– Không mua bán trong ngày Sa-bát (Nê-hê-mi 10:31; 13:15-17)

– Không mang vác nặng trong ngày Sa-bát (Nê-hê-mi 13:19; Giê-rê-mi 17:21)

– Nhóm họp để thờ phượng Chúa trong ngày Sa-bát (Lê-vi Ký 23:3; Ma-thi-ơ  12:5; Giăng 7:23)

– Dâng hiến cho Chúa trong ngày Sa-bát (Dân Số Ký 28:9-10)

– Giảng đạo trong ngày Sa-bát (Lu-ca 4:31; 6:6; Công Vụ Các Sứ Đồ 13:14, 15, 44; 17:2; 18:4)

– Đọc lời Chúa trong ngày Sa-bát (Công Vụ Các Sứ Đồ 13;27; 15:21)

– Làm việc thiện trong ngày Sa-bát (Ma-thi-ơ 12:12; 13:16; Giăng 9:14)

– Được phép giải quyết những nhu cầu thiết thực như ăn uống, bảo vệ tài sản trong lúc cấp bách (Ma-thi-ơ 12:1; Lu-ca 13:15; 14:1)

 

V. Phước hạnh của sự giữ ngày Sa-bát

“1 Đức Giê-hô-va phán như vầy: Hãy giữ điều chánh trực, và làm sự công bình; vì sự cứu rỗi của ta gần đến, sự công bình của ta sắp được bày tỏ. 2 Phước thay cho người làm điều đó, và con người cầm vững sự đó, giữ ngày Sa-bát đặng đừng làm ô uế, cấm tay mình không làm một điều ác nào! 3 Người dân ngoại liên hiệp cùng Đức Giê-hô-va chớ nên nói rằng: Đức Giê-hô-va chắc sẽ biệt ta ra khỏi dân Ngài. Kẻ hoạn cũng chớ nên nói rằng: Nầy, ta là cây khô. 4 Vì Đức Giê-hô-va phán như vầy: Những kẻ hoạn hay giữ các ngày Sa-bát ta, lựa điều đẹp lòng ta, cầm vững lời giao ước ta, 5 thì ta sẽ ban cho họ tại trong nhà ta và trong tường ta một chỗ, và một danh tốt hơn danh của con trai con gái; ta lại sẽ ban cho họ một danh đời đời chẳng hề dứt đi. 6 Các người dân ngoại về cùng Đức Giê-hô-va, đặng hầu việc Ngài, đặng yêu mến danh Đức Giê-hô-va, đặng làm tôi tớ Ngài; tức là hết thảy những kẻ giữ ngày Sa-bát cho khỏi ô uế, và cầm vững lời giao ước ta, 7 thì ta sẽ đem họ vui mừng trong nhà cầu nguyện ta. Của lễ thiêu và hi sinh họ dâng trên bàn thờ ta, sẽ được nhận lấy; vì nhà ta sẽ gọi là nhà cầu nguyện cho mọi dân tộc.” (Ê-sai 56:1-7)

“13 Nếu ngươi ngừa giữ chơn mình trong ngày Sa-bát, không làm vừa ý mình trong ngày thánh của ta; nếu ngươi xưng ngày Sa-bát là ngày vui thích, coi người thánh của Đức Giê-hô-va là đáng kính; nếu ngươi tôn trọng ngày đó, không đi đường riêng mình, không theo ý riêng mình, và không nói lời riêng mình, 14 bấy giờ ngươi sẽ lấy Đức Giê-hô-va làm vui thích, ta sẽ làm cho ngươi cỡi lên các nơi cao trên đất, và lấy sản nghiệp của Gia-cốp, tổ phụ ngươi, mà nuôi ngươi; vì miệng Đức Giê-hô-va đã phán vậy.” (Ê-sai 58:13, 14)

 

Kết luận

Cơ-đốc nhân không giữ ngày Sa-bát hay các điều răn và luật pháp của Đức Chúa Trời để được sự cứu rỗi, nhưng Cơ-đốc nhân giữ ngày Sa-bát cùng các điều răn và luật pháp của Chúa vì yêu mến Chúa, hiểu biết lời Chúa, vâng theo ý Chúa. Không giữ ngày Sa-bát có thể không khiến cho một người mất đi sự cứu rỗi, nhưng chắc chắn là người đó sẽ bị xưng là cực nhỏ trong nước thiên đàng:

“Đương khi trời đất chưa qua đi, thì một chấm một nét trong luật pháp cũng không qua đi được. Vậy, ai hủy một điều cực nhỏ nào trong những điều răn nầy, và dạy người ta làm như vậy, thì sẽ bị xưng là cực nhỏ trong nước thiên đàng; còn như ai giữ những điều răn ấy, và dạy người ta nữa, thì sẽ được xưng là lớn trong nước thiên đàng.” (Ma-thi-ơ 5:18, 19)

Huỳnh Christian Timothy
01/04/2007
 

 

Share This:

Comments are closed.