1,828 views

Hỏi & Đáp: Thần Tính của Đấng Christ

Copyright Notice: Mọi tác quyền thuộc về Vietnamese Christian Mission Ministry – All Rights Reserved © 2011 Vietnamese Christian Mission Ministry, Inc. Mọi người có thể sao chép, phổ biến dưới mọi hình thức với điều kiện giữ đúng nguyên văn, kể cả thông báo về tác quyền này.

Huỳnh Christian Timothy
B
ấm vào đây để download bài viết này

Lời Tác Giả: Những câu Thánh Kinh trích từ sách Giăng dùng trong bài viết này, được trích từ Bản Dịch Ngôi Lời. Trong bài viết này, danh từ Thiên Chúa và Chúa Trời được dùng để chỉ Ba Ngôi Thiên Chúa còn danh từ Đức Chúa Trời để chỉ Thiên Chúa Ngôi Cha.

Hỏi:

Khi Chúa Jesus ở trong thân xác con người, Chúa có tính toàn tại không?

Đáp:

Trước hết, chúng ta phải xác nhận lẽ thật từ Thánh Kinh rằng: Đức Chúa Jesus Christ là Con Một của Đức Chúa Trời. Ngài có từ đời đời vô cùng và còn đến mãi mãi; vì Ngài có cùng bản thể với Đức Chúa Trời cho nên Ngài cũng chính là Thiên Chúa. Ngài đã tự bỏ sự bình đẳng vốn có với Thiên Chúa để nhập thế làm người và trở nên giống như người:

"Trước nguyên ủy, hằng có Ngôi Lời. Ngôi Lời hằng ở cùng Đức Chúa Trời; và Ngôi Lời hằng là Chúa Trời." (Giăng 1:1) [1]

"Ngài vốn có hình Thiên Chúa [1], nhưng chẳng nắm giữ sự bình đẳng mình với Thiên Chúa [1]. Chính Ngài đã tự làm cho mình ra trống không, lấy hình tôi tớ, trở nên giống như loài người, và được nhìn thấy giống như một người. Ngài đã tự hạ mình xuống, vâng phục cho đến chết, thậm chí chết trên cây thập tự." (Phi-líp 2:6-8 – Dịch sát Nghĩa)

Vì thế, Ngài không phải chỉ là Thiên Chúa hoặc chỉ là người, mà Ngài vừa là Thiên Chúa vừa là người. Nói cách khác, từ cõi đời đời, Đức Chúa Con là Thiên Chúa nhưng khi Ngài nhập thế làm người mang tên Jesus thì Ngài vừa là Thiên Chúa vừa là người. Tiếng Hán Việt gọi là "Thần Nhân," nghĩa là "vừa là Trời vừa là người."

Kế tiếp, chúng ta cần phân biệt giữa thần tính và nhân tính. Thần tính là các thuộc tính của Thiên Chúa còn nhân tính là các thuộc tính của loài người. Thuộc tính là tính chất riêng của một giống loài.

Vì Đức Chúa Jesus Christ là Thần Nhân cho nên Ngài có đủ cả thần tính và nhân tính. Từ ngữ "Chính Ngài đã tự làm cho mình ra trống không" trong Phi-líp 2:7 không có nghĩa là Ngài bỏ đi thần tính trong khi nhập thế làm người, mà là Ngài tự bỏ đi sự vinh quang cao trọng trong thiên đàng của Con Một Đức Chúa Trời. Giăng 17:4, 5 chứng minh cho cách hiểu này:

"Con đã tôn vinh Ngài trên đất, làm xong công việc Ngài giao cho con làm. Hỡi Cha, bây giờ xin Ngài làm vinh hiển con với chính mình Ngài, với sự vinh quang con vốn có với Ngài, trước khi có thế gian." (Bản Dịch Ngôi Lời)

Thánh Kinh khẳng định Đức Chúa Jesus Christ đầy trọn thần tính:

"Vì chưng Đức Chúa Trời đã vui lòng khiến mọi sự đầy dẫy của mình chứa trong Ngài." (Cô-lô-se 1:19)

"Vì sự đầy dẫy của bổn tánh Đức Chúa Trời thảy đều ở trong Đấng ấy như có hình." (Cô-lô-se 2:9)

Thánh Kinh khẳng định Đức Chúa Jesus Christ là người, và như thế, Ngài có trọn nhân tính:

"Vì, như bởi sự không vâng phục của một người mà mọi người khác đều thành ra kẻ có tội, thì cũng một lẽ ấy, bởi sự vâng phục của một người mà mọi người khác sẽ đều thành ra công bình." (Rô-ma 5:19)

"Vì chỉ có một Đức Chúa Trời, và chỉ có một Đấng Trung bảo ở giữa Đức Chúa Trời và loài người, tức là Đức Chúa Jêsus Christ, là người." (I Ti-mô-thê 2:5)

Chính Đức Chúa Jesus Christ nhiều lần xác nhận Ngài là "Con Đức Chúa Trời" (trong nguyên tác là: Con Trai của Đức Chúa Trời) mà Ngài cũng là "Con Người" (trong nguyên tác là: Con Trai của Loài Người).

Vậy, Đức Chúa Jesus Christ thể hiện thần tính và nhân tính của Ngài như thế nào? Chúng ta thật sự không thể hiểu được điều này mà chỉ có thể tiếp nhận những gì Thánh Kinh công bố là sự thật.

Thánh Kinh công bố những lời phán sau đây của Đức Chúa Jesus Christ:

  • "Ta đã từ Cha mà ra và Ta đã vào trong thế gian; Ta lại lìa thế gian và Ta đi về cùng Cha." (Giăng 16:28)
  • "Con không còn ở thế gian nữa, nhưng những người này ở trong thế gian, và con về cùng Ngài. Lạy Cha Thánh, xin gìn giữ họ trong danh của Ngài, là danh Ngài đã ban cho con, để họ cũng hiệp làm một như chúng ta." (Giăng 17:11)

Nhưng Thánh Kinh cũng công bố những lời phán sau đây của Ngài:

  • "Vậy, hãy đi dạy dỗ muôn dân, hãy nhơn danh Đức Cha, Đức Con, và Đức Thánh Linh mà làm phép báp-tem cho họ, và dạy họ giữ hết cả mọi điều mà ta đã truyền cho các ngươi. Và nầy, ta thường ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế." (Ma-thi-ơ 28:19, 20)
  • "Đức Chúa Jesus đáp lời, phán với người: Nếu ai yêu Ta, thì giữ gìn lời Ta; Cha Ta sẽ yêu người, chúng ta sẽ đến với người và ở cùng người." (Giăng 14:23)

Chúng ta chỉ có thể hiểu rằng, về phương diện nhân tính và thân thể vật chất thì Đức Chúa Jesus Christ đã rời khỏi thế gian; nhưng về phương diện thần tính và thân thể thần linh thì Đức Chúa Jesus Christ vẫn hiện diện với chúng ta và hiện diện khắp nơi, vì thần tính của Thiên Chúa là toàn tại (cùng lúc có mặt khắp nơi).

Như vậy, về phương diện thân thể vật chất và nhân tính thì Thiên Chúa Ngôi Con đi lại giữa loài người và chịu những sự giới hạn mà loài người phải chịu nhưng về phương diện thân thể thần linh và thần tính thì Ngài vẫn khiến cho muôn vật được đứng vững trong Ngài, kể cả khi thân thể vật chất của Ngài đang bị treo trên thập giá hoặc đã bị chôn trong mồ:

"Ngài có trước muôn vật, và muôn vật đứng vững trong Ngài." (Cô-lô-se 1:17)

Trong Mác 13:32 Đức Chúa Jesus Christ phán rằng:

"về ngày và giờ đó, chẳng ai biết chi hết, các thiên sứ trên trời, hay là Con cũng chẳng biết nữa; song chỉ Cha mà thôi."

Lời phán của Chúa là sự khẳng định Ngài không biết ngày và giờ Ngài sẽ trở lại. Câu hỏi được đặt ra là: Tại sao Đức Chúa Jesus không biết ngày và giờ Ngài sẽ trở lại thế gian khi Ngài cũng chính là Thiên Chúa Toàn Tri (việc gì cũng biết)?

Trong Thánh Kinh, mỗi khi Đức Chúa Jesus dùng chữ "Con" để nói về Ngài là Ngài ngụ ý "Con của Đức Chúa Trời, có cùng một bản thể và bản tính Thiên Chúa với Đức Chúa Trời;" đồng thời cũng hàm ý "Con của Đức Chúa Trời trong xác thịt loài người." Và như vậy, Đức Chúa Jesus nói lên một lẽ thật là: Về phương diện nhân tính, dù là một người hoàn toàn vô tội như Con Người Jesus cũng không thể nào biết được ngày giờ Thiên Chúa Ngôi Con trở lại thế gian, vì đó là việc của Thiên Chúa. Về phương diện thần tính, Thiên Chúa Ngôi Con biết rõ ngày giờ Ngài sẽ trở lại thế gian, nếu không thì Ngài không phải là Thiên Chúa.

Trong con người của Đức Chúa Jesus Christ, hai bản tính trời và người cùng tồn tại và kết hợp với nhau trong một thân vị và trong một thực thể. Sau khi phục sinh, Đức Chúa Jesus Christ vẫn là Thần Nhân, thân thể xác thịt loài người của Ngài được sống lại và biến hóa vinh quang theo như kiểu mẫu và mục đích Thiên Chúa đã định sẵn cho thân thể được cứu rỗi của loài người.

Huỳnh Christian Timothy
29.07.2011

Chú Thích:

[1] Xin xem bài viết trong link dưới đây để biết vì sao tác giả chọn dùng danh từ Thiên Chúa hoặc Chúa Trời để chỉ Ba Ngôi Thiên Chúa và dùng danh từ Đức Chúa Trời để chỉ Thiên Chúa Ngôi Cha.
http://thanhkinhthanhoc.net/tkth/?q=node/173

Share This:

Comments are closed.