1,750 views

Dọn mình thánh khiết

I. Sự dọn mình của các thầy tế lễ thời Cựu Ước

 

17 Đức Giê-hô-va lại phán cùng Môi-se nữa rằng:

18 Ngươi hãy làm một cái thùng với chân thùng bằng đồng, đặng rửa mình ở trong, rồi để giữa khoảng của hội mạc và bàn thờ, và đổ nước vào.

19 A-rôn cùng các con trai người sẽ rửa tay và chân mình ở trong.

20 Khi họ vào hội mạc sẽ lấy nước rửa mình, hầu cho họ khỏi chết; và khi lại gần bàn thờ đặng phụng sự, tức là xông của lễ dùng lửa dâng cho Đức Giê-hô-va, họ cũng phải giữ như vậy.

21 Thế thì, họ hãy rửa tay và chân, hầu cho khỏi chết. Ấy là một lệ đời đời cho A-rôn, cùng dòng dõi người trải qua các đời.

 

Năm câu Thánh Kinh trên đây ghi lại mệnh lệnh của Đức Chúa Trời truyền cho Môi-se về việc sắm sẵn một thùng chứa nước bằng đồng làm chỗ rửa mình cho các thầy tế lễ. Thùng chứa nước này được đặt ngay giữa hội mạc. Mỗi ngày hai bận, trước khi các thầy tế lễ vào nơi thánh trong đền tạm để làm đèn và dâng hương cho Đức Giê-hô–va (Xuất Ê-díp-tô Ký 30:7, 8), hoặc mỗi khi vào nơi thánh dâng tế lễ, thì phải rửa tay và chân với nước chứa trong thùng, để khỏi bị chết khi ra mắt Chúa.

Khi từ lều riêng đi đến đền tạm để phục vụ, chắc chắn các thầy tế lễ đã tắm rửa sạch sẽ trước khi mặc lễ phục. Nhưng khi bước vào hội mạc, họ vẫn phải rửa tay và chân trước khi bước vào nơi thánh. Họ phải rửa tay vì tay của họ sắp làm những công tác thờ phượng Chúa như chuẩn bị đèn, thắp đèn, và xông hương, hoặc dâng các sinh tế. Họ phải rửa chân cho sạch hết bụi đường vì họ sắp sửa bước vào nơi thánh. Ngày xưa, Môi-se đã phải cởi giày ra vì vùng đất chung quanh bụi gai cháy đã trở nên thánh bởi sự hiện diện của Chúa ở giữa bụi gai. Ý nghĩa của sự rửa này không chỉ nhằm vào việc tẩy uế tay chân, mà còn mang lấy ý nghĩa về sự tẩy uế thuộc linh mỗi khi chúng ta ra mắt Đức Chúa Trời.

 

II. Địa vị thầy tế lễ của Cơ-đốc nhân

 

Mỗi một Cơ-đốc nhân là một công dân thánh của nước trời và là một thầy tế lễ của Đức Chúa Trời chí cao:

"Nhưng anh em là dòng giống được lựa chọn, là chức thầy tế lễ nhà vua, là dân thánh là dân thuộc về Đức Chúa Trời, hầu cho anh em rao giảng nhơn đức của Đấng đã gọi anh em ra khỏi nơi tối tăm, đến nơi sáng láng lạ lùng của Ngài." (I Phi-e-rơ 2:9)

"Đấng yêu thương chúng ta, đã lấy huyết mình rửa sạch tội lỗi chúng ta, và làm cho chúng ta nên nước Ngài, nên thầy tế lễ của Đức Chúa Trời và Cha Ngài, đáng được sự vinh hiển và quyền năng đời đời vô cùng! A-men." (Khải Huyền 1:6)

 

III. Nhiệm vụ thầy tế lễ của Cơ-đốc nhân

 

Thầy tế lễ của Đức Chúa Trời có nhiệm vụ thờ phượng Chúa qua sự thắp đèn, xông hương, và dâng của tế lễ. Các nghi thức thắp đèn, xông hương, và dâng tế lễ của các thầy tế lễ thời Cựu Ước là hình ảnh về sự chiếu sáng vinh hiển của Đức Chúa Trời, dâng lời cảm tạ, ngợi khen, và dâng chính thân thể mình trong sự thờ phượng Chúa của chúng ta ngày hôm nay.

1. Nghi thức thắp đèn: Thời Cựu Ước, chân đèn tượng trưng cho dân Israel, dầu thắp đèn là điều răn và luật pháp của Chúa, ánh sáng là nếp sống thánh khiết theo điều răn và luật pháp của Đức Chúa Trời. Thời Tân Ước, chân đèn là Hội Thánh, dầu thắp đèn là lời Chúa, ánh sáng là nếp sống đạo của Cơ-đốc nhân. Vì thế, Đức Chúa Jesus phán:

"14 Các ngươi là sự sáng của thế gian; một cái thành trên núi thì không khi nào bị khuất được: 15 cũng không ai thắp đèn mà để dưới cái thùng, song người ta để trên chơn đèn, thì nó soi sáng mọi người ở trong nhà. 16 Sự sáng các ngươi hãy soi trước mặt người ta như vậy, đặng họ thấy những việc lành của các ngươi, và ngợi khen Cha các ngươi ở trên trời." (Ma-thi-ơ 5:14-16)

Nhiệm vụ thắp đèn của chúng ta ngày nay là sống theo lời Chúa. Mỗi ý tưởng, lời nói, hành động của chúng ta phải chiếu sáng vinh hiển của Chúa.

"Vậy, anh em hoặc ăn, hoặc uống, hay là làm sự chi khác, hãy vì sự vinh hiển Đức Chúa Trời mà làm." (I Cô-rinh-tô 10:31)

2. Nghi thức xông hương: Thời Cựu Ước, ngoài những dịp tế lễ, mỗi ngày hai buổi sáng chiều, thầy tế lễ xông hương trong nơi thánh của đền tạm. Hương dùng để xông trong đền tạm là loại hương được bào chế theo chỉ thị của Đức Chúa Trời và không một thức hương nào khác được dùng để dâng lên cho Ngài. Sự dâng hương bày tỏ sự tôn kính và cảm tạ Chúa, nhưng sự tôn kính và cảm tạ này phải được thi hành theo ý Chúa chứ không phải theo ý riêng của loài người. Thức hương đó cũng không được dùng vào việc chi khác hoặc dùng cho loài người. Nghĩa là sự tôn kính và cảm tạ tối cao chỉ có thể dành cho Đức Chúa Trời chứ không thể dành cho ai khác. (Xuất Ê-díp-tô Ký 30:7-8, 34-38). Thời Tân Ước, sự xông hương cho Đức Chúa Trời chính là sự tôn kính và cảm tạ Chúa của chúng ta mỗi ngày. Chúng ta nên xông hương lên Chúa ngày hai bận sáng chiều như các thầy tế lễ thời Cựu Ước. Hãy bắt đầu một ngày mới với lời cầu nguyện tôn vinh và cảm tạ Đức Chúa Trời. Hãy chấm dứt một ngày cũng với lời cầu nguyện tôn vinh và cảm tạ Đức Chúa Trời. (Khải Huyền 5:8)

"Hãy thường thường nhơn danh Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta, vì mọi sự tạ ơn Đức Chúa Trời, là Cha chúng ta." (Ê-phê-sô 5:20)

"Mặc dầu anh em nói hãy làm, cũng phải nhơn danh Đức Chúa Jêsus mà làm mọi điều, nhờ Ngài mà tạ ơn Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Cha." (Cô-lô-se 3:17)

"phàm làm việc gì cũng phải tạ ơn Chúa; vì ý muốn của Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Jêsus Christ đối với anh em là như vậy." (I Tê-sa-lô-ni-ca 5:18)

"Vậy, hãy cậy Đức Chúa Jêsus mà hằng dâng tế lễ bằng lời ngợi khen cho Đức Chúa Trời, nghĩa là bông trái của môi miếng xưng danh Ngài ra." (Hê-bơ-rơ 13:15)

3. Nghi thức dâng tế lễ: Thời Cựu Ước, có ba loại tế lễ khác nhau: tế lễ về sự chuộc tội, tế lễ về sự phục hòa (tế lễ thù ân), và tế lễ tự nguyện. Tế lễ tự nguyện không bị ràng buộc bởi luật pháp, bao gồm tế lễ về sự hứa nguyện, tế lễ về sự cảm tạ, và tế lễ về sự dâng hiến lạc ý. Dâng hiến lạc ý là những sự dâng hiến tỏ lòng tôn kính Chúa. Thời Tân Ước, tế lễ về sự chuộc tội đã được chính Đức Chúa Jesus thực hiện bằng cách dâng chính thân Ngài một lần đủ cả cho sự chuộc tội của toàn thể nhân loại (Hê-bơ-rơ 9:28); tế lễ phục hòa cũng đã được chính Đức Chúa Jesus thực hiện qua sự thiết lập tiệc thánh. Ngày nay, trong địa vị thầy tế lễ, Cơ-đốc nhân chỉ còn dâng các tế lễ tự nguyện: là dâng của lễ cảm tạ sự chăm sóc của Chúa qua sự dâng hiến một phần mười các hoa lợi, dâng của lễ lạc ý bày tỏ lòng yêu kính Chúa qua các sự dâng hiến như dâng hiến tiền bạc, thời gian, công sức cho công tác truyền giáo, và dâng của lễ về sự hứa nguyện của mình với Chúa qua sự dâng hiến chính thân thể mình:

"Vậy, hỡi anh em, tôi lấy sự thương xót của Đức Chúa Trời khuyên anh em dâng thân thể mình làm của lễ sống và thánh, đẹp lòng Đức Chúa Trời, ấy là sự thờ phượng phải lẽ của anh em." (Rô-ma 12:1)

"19 Anh em há chẳng biết rằng thân thể mình là đền thờ của Đức Thánh Linh đang ngự trong anh em, là Đấng mà anh em đã nhận bởi Đức Chúa Trời, và anh em chẳng phải thuộc về chính mình sao? 20 Vì chưng anh em đã được chuộc bằng giá cao rồi. Vậy, hãy lấy thân thể mình làm sáng danh Đức Chúa Trời." (I Cô-rinh-tô 6:19, 20)

 

Kết luận

 

Vì chúng ta là thầy tế lễ của Đức Chúa Trời thi hành nhiệm vụ của mình mỗi ngày trước sự hiện diện thánh của Chúa, cho nên chúng ta phải cẩn thận dọn mình trước khi thi hành nhiệm vụ. Ngày xưa, Đức Chúa Jesus phán cùng các sứ đồ rằng, họ đã được trong sạch nhờ vào lời phán của Ngài (Giăng 15:3). Và, trong khi cầu thay cho các sứ đồ, Đức Chúa Jesus đã xin Đức Chúa Cha lấy lẽ thật là lời Chúa làm cho họ được nên thánh (Giăng 17:17). Sứ đồ Phao-lô cũng dạy cho tín đồ Ê-phê-sô biết rằng Đấng Christ đã dùng "đạo để khiến cho Hội Thánh được tinh sạch" (Ê-phê-sô 5:26); và Sứ Đồ Phi-e-rơ đã cho biết "đạo" đó chính là lời hằng sống của Đức Chúa Trời: "Nhưng lời Chúa còn lại đời đời. Và lời đó là đạo Tin Lành đã giảng ra cho anh em." (I Phi-e-rơ 1:25)

Như vậy, chúng ta cần phải thanh tẩy chính mình mỗi ngày bằng lời của Chúa. Trước khi cầu nguyện, trước khi giảng đạo, trước khi dâng hiến, trước khi tôn vinh, ca ngợi Chúa… nói tóm lại, trưóc khi nhân danh Chúa để làm một điều gì, chúng ta phải nhờ lời Chúa tra xét, tẩy rửa chúng ta để chúng ta không lưu giữ một chút tội lỗi nào trong chúng ta mà vi phạm sự thánh khiết của Chúa. Lời của Chúa sẽ chỉ ra tội lỗi, dẫn chúng ta đến sự ăn năn, và sự ăn năn dẫn chúng ta đến sự được tha tội và được làm cho sạch tội:

"16 Cả Kinh Thánh đều là bởi Đức Chúa Trời soi dẫn, có ích cho sự dạy dỗ, bẻ trách, sửa trị, dạy người trong sự công bình, 17 hầu cho người thuộc về Đức Chúa Trời được trọn vẹn và sắm sẵn để làm mọi việc lành. " (II Ti-mô-thê 3:16, 17)

"Vì lời của Đức Chúa Trời là lời sống và linh nghiệm, sắc hơn gươm hai lưỡi, thấu vào đến đỗi chia hồn, linh, cốt, tủy, xem xét tư tưởng và ý định trong lòng." (Hê-bơ-rơ 4:12)

"Còn nếu chúng ta xưng tội mình, thì Ngài là thành tín công bình để tha tội cho chúng ta, và làm cho chúng ta sạch mọi điều gian ác." (I Giăng 1:9)

 

Huỳnh Christian Timothy
11/03/2007

Share This:

Comments are closed.