1,901 views

A. W. Tozer: Trách Nhiệm Của Cấp Lãnh Ðạo

Tác Giả: A. W. Tozer

Lịch sử của Y-sơ-ra-ên và Giu-đa chỉ ra một lẽ thật được thấy rõ ràng trong toàn bộ lịch sử, đó là: người dân đang là hoặc sẽ trở nên giống như những người lãnh đạo họ. Các vị vua dẫn đầu về đạo đức cho thần dân mình.

Công chúng không bao giờ có thể tự hành động cách ồ ạt. Không có một người lãnh đạo thì giống như không có đầu, mà thân thể không đầu là một thân thể bất lực.

Lúc nào cũng vậy, phải có ai đó dẫn đầu. Ngay cả bọn du thủ du thực tham gia vào vụ cướp hay mưu sát cũng không phải là một mớ vô tổ chức như vẻ ngoài của nó. Đâu đó đằng sau sự bạo lực là một người lãnh đạo mà ý tưởng của người đó chỉ đơn giản là được thi hành.

Y-sơ-ra-ên đôi lúc nổi loạn và chống lại những người lãnh đạo mình, quả thật là thế, tuy nhiên các cuộc nổi loạn không phải là tự phát. Dân sự chỉ quay sang một người lãnh đạo mới và đi theo ông ta. Họ đi theo Đa-vít trong sự thờ phượng Đức Giê-hô-va, Sa-lô-môn trong việc xây đền thờ, Giê-rô-bô-am trong việc làm con bò vàng và Ê-xê-chia trong việc khôi phục lại sự thờ phượng trong đền thờ.

Thật chẳng có gì đáng khen khi đám đông lại quá dễ dẫn dắt như vậy, nhưng chúng ta không phải là đang đề cao hay khiển trách; chúng ta đang nói đến sự thật, và sự thật chính là dân sự đi theo nhà lãnh đạo, hoặc là tốt hơn, hoặc là tệ hơn. Một người tốt có thể thay đổi cục diện đạo đức của cả một quốc gia; hay một nhà lãnh đạo tham ô và tha hóa có thể dẫn cả quốc gia đến cảnh nô lệ. Câu tục ngữ: “Rau nào sâu nấy” tóm gọn trong 4 chữ một lẽ thật được dạy rất rõ ràng trong Kinh Thánh và hết lần này lại lần khác được lịch sử minh họa.

Cơ Đốc giáo ngày nay trong thế giới phương Tây là cái mà những nhà lãnh đạo nó là như vậy trong quá khứ đã qua, và đang trở nên giống như những nhà lãnh đạo của nó trong hiện tại. Hội Thánh địa phương sớm trở nên giống như mục sư của mình, và điều này là thật ngay cả trong những nhóm không tin tưởng nơi các mục sư. Người chăn thật của nhóm đó không mấy khó nhận ra; ông ta thường là người có thể đưa ra những lý luận mạnh mẽ chống lại bất cứ Hội Thánh nào có mục sư. Một nhà lãnh đạo có tâm trí mạnh mẽ của một nhóm địa phương, người thành công trong việc gây ảnh hưởng lên bầy chiên bằng việc dạy Kinh Thánh hay những buổi nói chuyện ứng khẩu trong các kỳ hội họp chính là người chăn, bất luận ông ta có chối cãi thế nào.

Điều kiện tồi tệ của các Hội Thánh ngày nay có thể được truy nguyên trực tiếp từ những người lãnh đạo. Khi mà, như đôi lúc đã xảy ra, các thành viên của một Hội Thánh địa phương chổi dậy và đuổi mục sư đi vì giảng về lẽ thật, họ vẫn đang theo chân một người lãnh đạo. Đằng sau việc làm của họ chắc chắn sẽ tìm được một tay chấp sự xác thịt (và thường là giàu có) hay một trưởng lão chiếm quyền định đoạt ai sẽ là mục sư và ông ta sẽ phải nói gì hai lần vào mỗi Chúa Nhật. Trong những trường hợp đó, vị mục sư không thể hướng dẫn bầy chiên. Ông chỉ làm việc cho người lãnh đạo; một hoàn cảnh thật đáng thương.

Có một vài yếu tố góp phần vào tình trạng lãnh đạo thuộc linh tệ hại ngày nay. Dưới đây là một vài điều:

1. Sự sợ hãi. Ước muốn được yêu thích và ngưỡng mộ vốn rất mạnh mẽ, ngay cả giữa vòng các mục sư, cho nên, thay vì phải chịu sự phản đối của công chúng, vị mục sư chịu cám dỗ để rồi chỉ ngồi đó và mỉm cười duyên dáng với dân sự. “Sự sợ loài người gài bẫy,” Thánh Linh phán, và không có nơi nào hơn là ở trong chức vụ.

2. Cảnh túng quẫn tài chính. Các mục sư Tin Lành nổi tiếng là những người được trả lương thấp và gia đình của mục sư thường là có đông người. Ghép hai sự thật này lại với nhau thì bạn sẽ có một hoàn cảnh sẵn sàng để đưa đến nan đề và cám dỗ cho người của Đức Chúa Trời. Khả năng của giáo đoàn để chặn đứng dòng chảy của tiền vào trong Hội Thánh khi ông mục sư giảng một điều gì đó đụng chạm đến họ là rất phổ biến. Một mục sư bình thường sống từ năm này sang năm khác, phải đương đầu với nhiều vấn đề. Có được sự lãnh đạo thuộc linh mạnh mẽ cho Hội Thánh thường đồng nghĩa với việc mời gọi những thiếu thốn tài chánh đến, vì thế, những sự lãnh đạo đó bị giấu đi. Nhưng điều tội lỗi là ở chỗ sự lãnh đạo bị giữ lại trong thực tế lại là một sự lãnh đạo bị đảo ngược. Người lãnh đạo không dẫn bầy chiên của mình lên triền núi thì sẽ dẫn bầy mình xuống vực thẳm mà không hay. 

3. Tham vọng. Khi Đấng Christ mới bắt đầu chức vụ, Ngài bị cám dỗ để tìm kiếm một chỗ cho riêng mình, và việc làm vừa lòng đám đông là một phương cách, mà thời gian đã chứng thực, để leo lên cao trong các quỹ đạo Hội Thánh. Thay vì dẫn dắt dân sự mình đến nơi mà họ phải đến, ông mục sư/truyền đạo khéo léo dẫn họ đến nơi mà ông biết họ muốn đến. Theo cách này ông tạo nên một vẻ bề ngoài của một nhà lãnh đạo mạnh mẽ, nhưng lại tránh đối đầu với bất kỳ ai, và vì thế bảo đảm một sự yêu thích của giáo hội khi Hội Thánh lớn hay một chức vụ cao hơn được mở ra.

4. Sự kiêu ngạo lý trí. Thật không may là trong các quỹ đạo tôn giáo lại có thần tượng của giới trí thức, vốn, trong quan điểm của tôi, chỉ là một trào lưu hippi được xoay mặt sai trái của nó ra ngoài. Một tay hippi, thay vì long trọng tuyên bố chủ nghĩa cá nhân, trong thực tế là một trong những người lệ thuộc nhiều nhất vào những con người tuân thủ giáo điều, vì thế người trí thức trẻ trên bục giảng run rẩy trong cái đại học Oxford bóng lộn mà anh ta đã lau chùi sạch sẽ vì sợ rằng mình sẽ bị luận tội khi nói một điều gì đó sáo rỗng hay quá quen thuộc. Dân sự trông chờ anh ta dẫn họ vào đồng cỏ xanh nhưng thay vào đó, anh dẫn họ vào sa mạc khô cằn.

5. Sự thiếu vắng của kinh nghiệm thuộc linh thật. Không ai có thể dẫn một người khác đi xa hơn chỗ mà chính anh ta đã đi. Đối với nhiều mục sư, điều này giải thích sự thất bại trong lãnh đạo của họ. Chỉ đơn giản là họ không biết mình đi đâu.

6. Sự chuẩn bị không đầy đủ. Các Hội Thánh bị cản trở nhiều bởi những tay nghiệp dư tôn giáo, về phương diện văn hóa, không thích hợp để phục sự tại bàn thờ, và dân sự phải gánh chịu hậu quả. Họ bị dẫn đi sai lối và không biết điều đó.

Phần thưởng của sự lãnh đạo tin kính là rất lớn và những trách nhiệm của người lãnh đạo cũng rất nặng nề đến độ không một ai dám khinh suất với chúng.

Share This:

Comments are closed.